XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2805 lượt.

r>Nói hôm nay đi, vốn là Hoàng thượng sớm đã viết xong thánh chỉ, nhưng vị tổ tông kia nói vài câu, suýt chút nữa mình đã phạm phải tội tru di cửu tộc. May mà Hoàng thượng nói vòng vo, để mình hảo hảo chiếu cố nàng một chút. Chính mình chỉ là tuân theo thánh ý đi nửa canh giờ mà thôi, liền ngã chó gặm bùn, ngay cả mũi cũng bị đụng hư…….
Là ai không có mắt, ở trên đường thả cục đá này vậy?
Cái mũi đáng thương của Hỷ công công, lại một lần nữa tiếp xúc thân mật với mặt đất, cái mũi lại thêm một lần nữa nhiệt tình chảy hai hàng chất lỏng màu đỏ, mua một tặng một, ngay đến miệng cũng bị rách luôn, trong miệng mặn mặn…..
Ô ô……ai có thù oán với ta thế hả, lại ngăn trở ta lần nữa…….quay đầu nhìn cảnh vật xung quanh, sao càng nhìn càng thấy quan thuộc nhỉ? Chẳng lẽ là…..?
Có ma? Nghe nói, lúc ma quấy phá, nó sẽ ở cùng một chỗ, trước đem người làm ngã, sau đó mới hút hồn phách của người đó, rồi lại bám lên người , rồi lại dùng thân thể người đó đi bức hại người khác……..
Nghe nói, tay của ma rất lạnh, chân rất lạnh, trên người cũng rất lạnh…..tay sờ lên người, lạnh, băng…..
Sao mông ta lại cảm thấy lạnh thế nhỉ? Chẳng lẽ…..
Hỷ công công vội vã từ dưới đất nhảy dựng lên, lấy tốc độ chạy nước rút một trăm mét, hướng Ngự thư phòng của Hoàng thượng mà chạy…..
Tại sao lại chạy về hướng Ngự thư phòng?
Lúc này, Hoàng thượng chắc chắn là đang ở Ngự thư phòng chờ tin tức của mình!
Tại sao phải đi tìm Hoàng thượng? Bởi vì Hoàng thượng là chân long thiên tử, bách tà bất xâm nha….
Vài người cầm đèn lồng đỏ đỏ từ xa xa đi đến, vài người mặc hắc y phục phiêu phiêu du du đi đến trước mặt mình, chẳng lẽ đây là đồng bọn của ma quỷ sao? Nhưng mà ở đây chỉ có một con đường thôi, phải làm thế nào để tránh họ đây? Quên đi, hay là cứ đâm thẳng mà đi!
Hỷ công công phóng thật nhanh vào giữa họ mà đi, không cẩn thận đánh rơi một vật của họ, âm thanh loảng loảng thanh thúy vang lên trong đêm tối, bọn họ đuổi tới? Hỷ công công càng chạy thục mạng……
Bốn người bị đụng trung, bởi vì cái “người” mới chạy qua kia mà lặng đi một hồi, lúc nãy là người hả?
Lồng đèn trong tay cẩn thận chiếu lên hộp thức ăn trên mặt đất, chỉ thấy trên đó có vết máu tươi vẫn còn mới, còn ngửi thấy mùi vị hơi tanh tanh…..
“A…..có ma a a a……”vứt hộp thức ăn, đèn lòng cũng ném luôn, mấy người hét to rồi hướng Ngự thiện phòng mà chạy.
【nữ tử chết trong lãnh cung rất nhiều,lãnh cung có ma là rất bình thường!ha ha,không phải bịa đặt nha!khoog biết xem chương này rồi các tình yêu có cười hay không?Dươn Dương cười đến đau cả bụng, đừng trách Dương Dương ngược Hỷ công công,không như vậy thì làm sao hắn có thể nghe lời Tieur Tiểu chứ?Về việc Hoàng thượng phun cơm,chỉ có thể đợi ngày mai thôi。phiếu phiếu++lời nhắn,còn phải đợi thời cơ!thời cơ đến,Hắc Tử sẽ hoa hoa lệ lệ lên sàn!Nghĩ đến Hắc Tử uy mãnh,nếu như xuất hiện ở trong cung,là khái niệm gì đây?】






Đều nói không khéo thì không thành sách, kì thực nhiều lúc sự tình vốn là như thế kia. Tiểu Tiểu này đã dự tính chắc chắn hôm nay sẽ không có khách quý đến làm phiền nàng, nàng có thể yên tâm ra ngoài ngủ một giấc ngon lành, nhưng ai mà ngờ tới Hỷ công công sẽ “nháo quỷ” chứ? Cộng thêm sự phóng đại của mấy công công tống thiện ở Ngự thiện phòng nữa, lãnh cung này muốn lãnh tĩnh (lạnh lẽo yên tĩnh) cũng khó…..
Tiểu Tiểu cất ngân phiếu, nàng cũng không cho rằng xuất cung là chuyện dọa người gì, liền cứ như vậy nghênh ngang mà đi ra ngoài. Đi ra đến Viện tử của mình, đứng ở đại môn, quay đầu nhìn lại Viện tử sau này mình phải ở, thầm nghĩ sau này chính mình còn phải tự bỏ tiền ra mua chút đồ về. Đặc biệt là ngày mai, cái khác có thể không cần mua, chăn đệm hết thảy là một bộ nhỉ? Hoàng thượng đã nói qua phải “hảo hảo” chiếu cố chính mình, Tiểu Tiểu không cho rằng cung nhân sẽ hảo tâm đưa chăn đệm đến đây.
Trong lúc suy tư, cước bộ cũng đã sắp ra khỏi lãnh cung, hình như thấp thoáng nghe thấy tiếng người nói chuyện, thân thể nàng dừng ở trong cửa lãnh cung một chút, trốn ở một bên xem tình hình ngoài cửa. Tiểu Tiểu vẫn lo lắng sẽ có người đến tuần tra, hậu quả của việc tự ý xuất cung hình như có chút nghiêm trọng.
“Ngươi là ai? Lén lén lút lút ở đây làm gì?”
Một nữ tử thân mặc trang phục cung nữ, một tay chống nạnh, một tay chỉ vào mũi Tiểu Tiểu, rất không khách khí nói.
Vậy chính mình, có phải nên thuận theo ý ả ta hay không…..
Tiểu Tiểu run rẩy nhìn ả ta, vẻ mặt hoàng sợ, đối với ả cung nữ kia khoát khoát tay, chậm rãi lui về phía ngoài lãnh cung.
“Nha đầu chết tiệt, ngươi muốn chạy đi đâu?” Nhìn thấy sự sợ hãi của Tiểu Tiểu, ả cung nữ lại càng lớn gan hơn, dùng sức bắt nàng, hung hăng nói:
“Cư nhiên dám uy hiếp ta? Ngươi chán sống rồi hả? Nha đầu thối nhà ngươi, lại còn dám mặc y phục như vậy, ta nhất định sẽ đem ngươi giao cho nương nương…..”
“Đừng mà, đừng như vậy mà…..” Tỏ vẻ đáng thương nhìn ả ta, nhưng ả vẫn không lộ ra dấu vết của sự buông tay, ngay cả cái tay đang bắt lấy tay Tiểu Ti