Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.
đầu điên, muốn hung hăng đánh ta? Không phải ngươi à? Chẳng lẽ ta mắc chứng hay quên?”
Nữ nhân đó lại lui về sau một bước, thấy xung quanh nhiều người như vậy, chẳng lẽ từng ấy người lại không khống chế được nha đầu này chắc? Ánh mắt tối sầm lại, trong lòng sớm đã cân nhắc: nếu như không khống chế ả ta, mấy nữ tử các nàng, e rằng sau này sẽ phải chịu sự nghiền ép của ả!
“Mọi người cùng nhau lên, bắt lấy nha đầu điên này!” Miệng thì nói vậy, người thì nhanh chóng lui về sau mấy bước: là mọi người cùng nhau xông lên, nhưng không nói bản thân tiên phong lên trước nha!
Giống như bóng ma vậy, Tiểu Tiểu vọt đến trước mặt ả ta, tay vốt ve dấu tay đỏ in trên mặt ả, cười duyên nói: “xem ra một cái tát, ngươi vẫn chưa biết sự lợi hại của cô nãi nãi, ngươi nói xem cô nãi nãi ta phải làm sao để ngươi nhớ kĩ đây?”
Không hề do dự, tay hung hăng nhéo xuống bả vai nàng ta, Tiểu Tiểu tiếp tục nói: “Đánh người không đánh mặt, lần này trước hết cứ như vậy đi. Ngươi tên gì?”
“Hoa Nguyên…….” Trong mắt mang lệ, nhưng sự cố chấp vẫn không hạ xuống, Hoa Nguyên nghĩ, vẫn là nên giữ mặt mũi trước mặt mọi người.
“Hoa Nguyên, tên nghe được đấy! sau này gặp ta, phải gọi Lão đại, biết chưa?” buông lòng nàng ta ra, Tiểu Tiểu ngồi lên vị trí nàng ta vừa ngồi, khinh thường liếc nhìn những người có mặt trong phòng, trong mắt mang theo ý cười nói: “mấy người các ngươi, cũng như vậy! đừng có mà đùa giỡn với ta, bằng không ta sẽ khiến các ngươi muốn sống không được muốn chết cũng không xong! Có muốn xem xem cái gì gọi là ‘muốn sống không được muốn chết cũng không cong’ không? Cô nãi nãi ta hôm nay tâm tình khá tốt, liền hảo tâm cho các ngươi xem một chút……”
Tiểu Tiểu đi đến trước mặt ma ma mới vừa cầm gậy kia, tay nhẹ nhàng vuốt mặt bà ta một cái, giải khai huyệt đạo của bà ta, điểm trụ động huyệt (*) của bà ta, sau đó quay lại ghế ngồi, nhìn ma ma kia giống như xem diễn trò.
(*) Động huyệt: huyệt cử động
Không lâu, mặt ma ma kia bắt đầu đỏ lên, cứ như ăn trúng ớt cay vậy. sau đó mồ hôi từ từ tuôn ra, càng ngày càng nhiều, theo mặt, theo cằm chảy xuống. lúc đầu thì cắn chặt răng, nhưng thời gian chưa đến một nén hương, bà ta bắt đầu cầu xin tha thứ:
“Mặt ta ngứa quá, hãy để ta gãi đi: mặt ta nóng quá, ngươi đã cho cái gì lên mặt ta……”
“Gọi cô nãi nãi!” Tiểu Tiểu nhìn bà ta, bực mình cải chính nói.
“Cô nãi nãi, cầu xin cô tha cho ta đi!” ma ma vội vàng sửa lại nói.
“Gọi lão đại!” cô nãi nãi, cảm thấy gọi lên nghe có vẻ già? Hay là gọi Lão đại đi! Lão đại uy phong nha!
“Lão đại, tiểu nhân không dám nữa đâu, tha cho ta đi!” ma ma vẻ mặt thống khổ nhìn Tiểu Tiểu, nghĩ muốn quỳ xuống dập đầu cũng không được, về phần mặt, thì càng không có hi vọng rồi.
“Đây mới chỉ là thứ ngoài da, mới như thế mà đã kiên trì không được rồi à? qua thêm một nén nhang, ta tự nhiên sẽ làm theo ý nguyện của ngươi.”
Ai chưa từng thấy ác ma mỉm cười? nhìn Tiểu Tiểu bây giờ thì sẽ biết. Tuyệt đối là nụ cười của ác ma đơn thuần nhất thế gian.
“Các ngươi còn có dị nghị gì?” vừa lòng nhìn vẻ mặt kinh sợ của mọi người, Tiểu Tiểu tâm tình vui vẻ hỏi.
“Lão đại!” lần này, mọi người đều thông minh không có gọi sai. Lão đại thì lão đại, vị tổ tông này tuyệt đối không thể đắc tội được!
“Ưm, rất tốt! những lúc chỉ có chúng ta với nhau, có thể gọi Lão đại. lúc có người ngoài, phải gọi là tỷ tỷ! ta là Tiên phi vừa mới đến hôm nay, lần đầu đến lãnh cung, còn mong mọi người chiếu cố nhiều hơn. Hỷ công công vừa mới phân cho ta cái Viện ở tận cùng trong này, trong đó thật sự quá bẩn, các ngươi qua đó giúp ta quét dọn một chút……..”
“Lão đại, ngày mai đi quét dọn à?” Hoa Nguyên kia vừa bị đánh và tước bỏ địa vị “lão đại” lấy lòng hỏi.
“Không phải! Đi bây giờ, biết chưa? Ngày mai quét dọn, vậy đêm nay ta ở đâu?” Tiểu Tiểu nghiêm chỉnh nhìn các nàng, cả mặt vui vẻ nói.
“Bây giờ? Nhưng mà trời đã rất tối rồi, ngộ nhỡ quét dọn không sạch, vậy chẳng phải sẽ làm bẩn y phục của Lão đại hay sao?” Hoa Nguyên lấy lòng đề nghị.
“Cái này…….” Tiểu Tiểu khổ não nghĩ, nàng ta nói cũng có lý, thôi thì đêm nay cứ tìm chỗ nào đó tá túc cũng được……..
“Hoàng thượng giá đáo!” một âm thanh đột nhiên truyền đến, Tiểu Tiểu quay đầu nhìn về phía viện tử, lại thấy đèn đuốc bên ngoài thắp sáng cả lên……
Trên Tuyệt Tình sơn, có một đứa trẻ không lớn đang nhàm chán dựa vào một con hổ lớn để ngủ, cái đuôi của con hổ còn phe phẩy qua lại, độ lực không lớn va chạm vào đưa bé, giống như đang dỗ bé ngủ vậy.
“Điểm Điểm, con ngủ say ở đây rồi hả?” một lão nhân hạc phát đồng nhan (1) từ bên ngoài đi đến, trong tay cầm một con thỏ con toàn thân trắng như tuyết, sau khi Hắc Tử ở bên cạnh Điểm Điểm nhìn thấy, khinh thường lắc lắc đầu, ra ngoài lâu như vậy, chỉ bắt về được một con thỏ, cũng quá……
(1) Hạc phát đồng nhan: tóc bạc nhưng mặt thì trẻ.
“Ngươi đây là thái độ gì thế hả?” Một bàn tay lớn vỗ lên đầu Hắc Tử, Hắc Tử ủy khuất chạy đến cọ xát bên người Điểm Điểm, Điểm Điểm liếc nhì