XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342873

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2873 lượt.

nh chóng qua đó. Bởi vì trong lúc vô ý Tiểu Tiểu đã tiết lộ tên của mình, mà diện mạo xuất chúng lại khắc sâu ấn tượng cho người ta. Cho nên, Hỷ công công vừa nói, chưởng quỹ liền dẫn ông ta đến trước cửa phòng Tiểu Tiểu.
Mở cửa ra, Hỷ công công nói rõ ý đồ đến đây, Tiểu Tiểu cự tuyệt một hồi, cuối cùng vẫn là khó xử mà thu lấy ngân lượng của Hỷ công công, đi theo Hỷ công công vào cung.
Lần đầu tiên đến tẩm thất phú lệ đường hoàng kia (1), trong lòng Tiểu Tiểu hung hăng mắng chửi hắn ta một trăm lần. Người gì vậy nè, cho mình căn phòng chẳng khác gì ổ chó, còn hắn thì ở căn phòng hoa lệ thế đấy. Hừ, rồi sẽ có một ngày, ta sẽ để ngươi ở trong ổ chó! (Toát mồ hôi, Tiểu Tiểu à, căn phòng của cô gọi là ổ chó, vậy cô là gì?)
Đến thật không đúng lúc, Hoàng thượng vẫn còn ở trong đó bận giải quyết, Hỷ công công cười ngượng ngùng, Tiểu Tiểu không thèm để ý nhướn mày, ánh mắt xem xét bài trí trong tẩm thất của Hoàng thượng. Nhưng, lần này nàng chỉ thuần khiết là thưởng thức mà thôi, tuyệt đối không phải đến đây dò xét này nọ. Đánh cướp chí bảo trong tẩm thất của Hoàng thượng, đó là chuyện sau này, tạm thời không nhắc đến.
Khoảng chừng nửa canh giờ, Hỷ công công lại từ tẩm thất đi ra lần nữa, thấp giọng nói:
“Tiếu đại phu, Hoàng thượng ra rồi, ngài có thể vào!”
Tiểu Tiểu gật đầu, cải chính: “Đại phu là được rồi, không cần mang theo ‘Tiếu’ đâu!” như thế nghe có vẻ, rất kì quặc, cứ như thể đại phu mà còn phân lớn nhỏ vậy. (2)
Hỷ công công gật đầu, lòng thầm buồn bực, vị công tử này, mặt quen thật đấy. Tại sao khí tức của y làm cho mình cảm thấy rất quen thuộc? Tuy y rất hòa nhã, nhưng tuyệt đối không dễ nói chuyện, đó chính là cảm giác mà y ta đem lại cho mình!
Nhưng, cũng không thể đắc tội với y, bởi vì y là người mà tiểu tổ tông kia đề cử.
“Ngươi chính là vị thế ngoại cao nhân mà Hỷ công công mời đến à?” Hoàng thượng nhìn vị “cao nhân” đang theo vào kia, không ngờ y lại trẻ tuổi như vậy, trẻ như thế, thật sự có thể chữa được bệnh mà mấy lão thái y kia không chữa được hay sao?
Đương nhiên Tiểu Tiểu có thể nghe ra được sự không tín nhiệm trong lời nói của hắn ta, y ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng, lạnh giọng: “Có thể vì Hoàng thượng chẩn mạch, là vinh hạnh của tiểu nhân. Nhưng tiểu nhân có một thói quen, trước nay không chữa bệnh cho người không tín nhiệm mình. Xin lỗi, cáo từ!”
________________________
Chú thích:
(1) Phú lệ đường hoàng: giống với lộng lẫy xa hoa
(2) Chữ Tiếu (肖) trong họ giả của Tiểu Tiểu phát âm gần giống chữ tiểu (小) nghĩa là nhỏ, còn trong từ đại phu có chữ đại (大) nghĩa là lớn. cho nên Tiểu Tiểu mới nói “đại phu mà còn phân lớn nhỏ”.






Đương nhiên Tiểu Tiểu có thể nghe ra được sự không tín nhiệm trong lời nói của hắn ta. Y ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng, lạnh giọng: “Có thể vì Hoàng thượng chẩn mạch, là vinh hạnh của tiểu nhân. Nhưng tiểu nhân có một thói quen, trước nay không chữa bệnh cho người không tín nhiệm mình. Xin lỗi, cáo từ!”
“Hỷ công công, ngươi giúp trẫm mời một đại phu về, tuổi tác không lớn, nhưng tính khí thì thật không nhỏ nhỉ!” Hoàng thượng không tức giận, ngược lại có chút hứng thú nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu mặc xác hắn, xoay người đi ra ngoài. Dù sao thì ngân phiếu cũng đã nhận rồi, có xem bệnh hay không cũng chả sao hết, khó chịu cũng đâu phải là mình, cứ để Hoàng thượng từ từ khó chịu là được.
“Tiêu đại phu!” Hỷ công công chạy ra, kéo cánh tay Tiểu Tiểu, lấy lòng nói: “Đại phu, lúc nãy Hoàng thượng chỉ là đùa với ngài thôi, ngài đừng để bụng, mau giúp Hoàng thượng xem bệnh đi, Hoàng thượng vẫn còn đang đợi ngài đấy?”
Hỷ công công nhướn nhướn mày, Tiểu Tiểu vô vị nhìn ông ta một cái: “Ừm…”
“Hỷ công công, mặt của ngươi sao rồi? Không thoải mái à?”
“Bệnh đúng là khá nghiêm trọng, nhưng cũng không thể làm khó được ta. Ta khai một phương thuốc, chỉ cần Hoàng thượng uống ba ngày là có thể diệt trừ tận gốc…” Gật gà gật gù nói một lèo, Hỷ công công vừa nghe cái từ ‘ba ngày’ kia lại thấy choáng cả đầu, đừng nói lại là cái thuốc kia đấy nhá?
“Khai phương thuốc gì?” Hoàng thượng mặt hơi biến sắc nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cao hứng tới nỗi trong lòng nở hoa: người ta nói ‘một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng’, Hoàng thượng này đã một lần uống nước tiểu đồng tử, vừa nghe thấy thì liền biến sắc!
Thì ra hắn cũng có thứ để sợ, sảng khoái, thật là sảng khoái!
“Còn có thể là phương thuốc gì nữa? Phương thuôc kia tuy không dễ nuốt cho lắm, uống vào thì khó xuống họng, nhưng tuyệt đối sẽ chữa được bệnh. Mà ta đảm bảo, tuyệt đối có công hiệu cường thân khang thể…”
Tiểu Tiểu mơ hồ nói, thành công nhìn thấy bản mặt ba người trong tẩm thất đều biến sắc: Hoàng thượng một bộ dáng mãnh liệt muốn mửa, Sóc vương dáng vẻ muốn giết người, Hỷ công công thì mang vẻ bi thống gần chết…
Ba người, ba khuôn mặt, muốn bao nhiêu đặc sắc thì có bấy nhiêu!
“Khụ khụ, đại phu, cho dù trẫm bệnh chết cũng tuyệt đối không uông vị thuốc kia…”
Mửa xong xu