Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2875 lượt.
ôi, Hoàng thượng dùng gương mặt nhợt nhạt của mình, nói lời cảnh cáo với Tiểu Tiểu.
“Hoàng thượng, ngài nói vậy là không đúng rồi. Ngài chưa nghe qua sao? Chết tử tế không bằng sống tốt, càng huống hồ chi ngài là vua một nước, thuốc của ta tuy có hơi khó nuốt một tẹo, nhưng tuyệt đối sẽ không phải là cái loại thuốc khiến người ta khó nuốt trôi kia…” Tiểu Tiểu cố chấp khuyên nhủ, Hoàng thượng phất phất tay:
“Hỷ công công, tiễn vị đại phu này trở về đi. Nếu bệnh của trẫm không cứu được nữa, thì để Lân vương và Sóc vương, tùy tiện một người kế vị đi. Dù sao chăng nữa thì trẫm cũng không uống loại thuốc kia đâu…”
Hỷ công công vẻ mặt chực khóc nhìn Hoàng thượng, Sao Hoàng thượng lại bỏ cuộc thế chứ? Hơn nữa tiểu tổ tông kia không phải đã nói, không dùng loại thuốc kia cũng được hay sao? Tại sao người mà nàng ta đề cử này lại không khai một phương thuốc khác chứ? Chẳng lẽ là cố ý đùa giỡn mình sao?
Ai oán đi đến trước mặt Tiểu Tiểu, Hỷ công công hỏi rất nhỏ tiếng: “Đại phu, không phải đã nói là không cần uống cái kia rồi sao? Tại sao lại còn khai phương thuốc đó nữa?”
“Cái kia? cái kia là cái gì?” chớp chớp mắt vô tội, Tiểu Tiểu thông minh hỏi.
“Chính là nước…., Hoàng thượng thân là vua một nước, tuyệt đối không uống thuốc kia lần nữa, đại phu hảo tâm chút, hãy đưa ra phương thuốc khác đi!” Mặc kệ ánh mắt dò xét của Hoàng thượng, Hỷ công công không ngại hiềm nghi cầu xin.
“Hóa ra ‘cái kia’ là chỉ nước tiểu đồng tử à, ha ha, Hoàng thượng đã dùng qua vị thuốc đó rồi hả? Cái kia đích thực là không thích hợp với Hoàng thượng, nhưng mà ai nói là ta muốn cho Hoàng thượng dùng vị thuốc kia hả?” Buồn cười nhìn dáng vẻ giật mình kinh ngạc của bọn họ, Tiểu Tiểu cực kì vô tội nói.
“Cái ngươi nói vừa nãy không phải là thứ thuốc kia à?” Hoàng thượng là người đầu tiên phản ứng, có vẻ như là bị tên đại phu này trêu đùa một trận vậy.
“Đúng thế, ta vẫn còn chưa nói là vị thuốc nào à?” Nhướn nhướn mày, cái mình muốn chính là hiệu quả này đây.
Động tác nhỏ theo thói quen này, rơi vào tầm mắt của Sóc vương. Sóc vương khó hiểu nhìn y, động tác này của y sao nhìn quen mắt thế nhỉ? Hình như đã thấy qua ở đấu đó rồi.
“Nhưng ngươi vừa nói thuốc này rất khó dùng, rất khó nuốt…” Hoàng thượng ngu ngơ nhìn Tiểu Tiểu.
“Đúng thế, cái kia sử dụng rất nhiều hoa màu, lại thêm chút dược liệu, đối với người đã ăn quen cao lương mỹ vị như Hoàng thượng mà nói, đích thực là rất khó nuốt.”
“Chỉ là hoa màu thôi à?” Khó hiểu nhìn y, là mình bị y làm cho hiểu lầm.
“Ừm!” Tiểu Tiểu gật đầu, một ít hoa màu, có thể bán với giá hai ngàn lượng hoàng kim, e rằng y là người biết kiếm lợi nhất trên thế giới này rồi đấy.
“Hỷ công công, còn không mau bồi Tiêu công tử đi chế thuốc!” Não chuyển một hồi, sự hi vọng trở lại trên gương mặt của Hoàng thượng, hắn vội căn dặn nói.
Mặt mày tràn ngập ý cười, không ngờ Hoàng thượng cũng có lúc trẻ con như vậy, ngươi đừng nói, biểu tình lúc nãy của hắn thật sự là rất giống với Điểm Điểm.
Theo Hỷ công công rời khỏi tẩm cung, nhìn đám người đen nghịt bên ngoài, Tiểu Tiểu cả kinh: nhiều cung nữ thái giám như thế tụ tập ở đây làm gì? Đừng nói là muốn bức cung đấy nhá? Nếu vậy thì tốt rồi, há chẳng phải mình sẽ có thể sớm hoàn thành nhiệm vụ hay sao? Nhưng đám người này, bọn họ có lá gan lớn vậy hay sao?
Đã lặn lội đi được hơn mười ngày đường, cuối cùng cũng đến được kinh thành của Phong Quốc—-Quốc Đô.
Vốn Lân vương cũng thường xuyên đi sứ các quốc gia khác, lúc đó cũng cao hứng có thể tìm thú vui trên đường đi, nhưng lần này trên suốt chặng đường sao cứ cảm thấy nhàm chán nhỉ? Đã từng có một lần, một hộ vệ thấy Lân vương nhàm chán, chuyên môn dẫn hắn đến một hoa lâu nổi tiếng của địa phương, kêu đến một cô nương nổi tiếng nhất trong đó. Cô nương này ca hát gảy đàn bồi rượu nói chuyện mọi thứ đều tinh thông, nhưng vai chính Lân vương kia hết lần này đến lần khác đều chả có hứng thú gì hết, cuối cùng cũng không thể lưu lại bên đó, còn bị người ta nghị luận Gia “không được”, khiến Gia mặt mày càng trở nên bí xị.
Lân vương nhàm chán nhìn đám nam nam nữ nữ đang bận bận rộn rộn bên ngoài xe, lần này hắn thật sự hối hận đã nhận việc này, không biết lúc trở về, Tiểu Tiểu có còn ở đấy không? Có phải sau khi nàng tìm được người cần tìm rồi thì sẽ rời khỏi hay không? Không biết địa chỉ nhà nàng, sau khi trở về thì làm sao tìm được nàng đây?
Suy nghĩ miên man, xe ngựa đã đến sứ quán mà Phong Quốc đã chuẩn bị sẵn, quan viên tiếp đãi lễ phép ngênh đón Lân vương, Lân vương chỉ cười cho có lệ, nghe quan viên nói còn hai ngày nữa mới cử hành đại lễ đăng cơ, mặt hắn càng trầm hơn.
“Vương gia…” Thị vệ Liệt thấy mặt Lân vương bí xị, khiếp đảm hỏi.
“Chuyện gì?” Ngẩng đầu lên, Lân vương khẩu khí bất thiện nhìn y.
“Vương gia, còn hai ngày nữa mới khánh điển, ngày mai Vương gia có đi dạo chơi đâu đó không?” Liệt rất tận trách hỏi.
Thật ra, đến sớm hai ngày cũng không thể oán trách người ta được, bình thường Lân vương đi, đều là tốc độ bình thường, chầm chậm, đụng đến những nơi vui