Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2877 lượt.
“Nhiên Nhi, vi huynh đã nhắc nhở muội rồi đấy, đến lúc đó nếu phải chịu khổ, thì đừng có trách vi huynh!”
Tiểu ‘công công’ cười đáp: “Chịu khổ, còn chưa biết là ai đâu? Hoàng huynh, Nhiên Nhi quay về chuẩn bị đây, huynh phải giúp muội thật tốt đấy nhé!”
Nói xong, như một làn khói, người đã chạy không thấy bóng, Vân vương gia bất đắc dĩ cười cười: “Con gái lớn không thể giữ trong nhà, tiểu nha đầu muốn gả cho người ta rồi đây…”
“Hoàng thượng , vậy chẳng phải vừa hay sao?” Thiếp thân thái giám Nguyên công công của Vân vương, vừa đúng lúc đi vào, mặt tràn trề ý cười nói.
“Cũng đúng, tuy có khác với dự tính ban đầu của ta một chút, nhưng vẫn tạm được. Nguyên công công, chuyện Ngự hoa viên ngày mai đều giao hết cho ngươi, đừng để thịt béo đến tay rồi còn vuột mất…”
“Các ngươi đang làm gì vậy?” Hỷ công công bị nhiều người bên ngoài như vậy dọa cho nhảy dựng cả lên, nói cho dù là bên ngoài tẩm cung của Hoàng thượng, ông còn chưa từng thấy qua việc mới thoáng chốc đã tập hợp nhiều người thế này.
“Hỷ công công, bọn ta là muốn gặp Hoàng thượng, muốn gặp ngài. Ngài nhất định phải để bọn ta gặp Hoàng thượng, bọn ta cầu xin ngài đấy…” Đám người đen nghịt này đều quỳ xuống, dọa cho Tiểu Tiểu nhảy dựng cả lên, bày trận cũng thật lớn quá đấy?
“Các ngươi đứng lên trước đi, bây giờ ta còn đang bận chính sự, làm xong chính sự rồi nói chuyện của các ngươi co ta biết cũng không muộn!” Chuyện có nặng có nhẹ có thong thả có cấp bách, chuyện của Hoàng thượng mới quan trọng, những người khác, đều xếp phía sau.
“Hỷ công công, ngài phải nghe ta nói trước đã, chủ tử nhà ta còn đang đợi ta trở về phục mệnh đấy!” Một công công tuổi tác không nhỏ, bình thường có giao tình kha khá với Hỷ công công, vội quỳ xuống lê lết lên phía trước vài bước, trực tiếp đến trước mặt Hỷ công công, nói lời cầu xin.
“Hỷ công công, ngài hãy nghe ta nói đã, nếu không khi trở về ta sẽ mất mạng đó!” Lại một công công quỳ đi đến, đẩy công công vừa nãy sang chỗ khác, hắn phải nói trước.
“Ừm!” Tiểu Tiểu không kiên nhẫn đáp lại một tiếng, Hỷ công công này, đã hỏi nhiều lần rồi lắm rồi đấy, Ngự Thiện phòng thì sao, ai nói chỉ đến Dược phòng mới có thể chữa bệnh? Sóc vương vừa theo sau họ, vẫn một mực nhìn Tiểu Tiểu.
“Ê, ngươi có ý gì thế hả? Ta lại không phải là trộm, sao ngưoi cứ nhìn chằm chằm ta vậy hả? Đừng nói ngươi thích nam nhân đấy nhá? Cứ cho là đúng đi, thì cũng đừng nhắm đến ta, ta thừa nhận ta đây phong độ bóng bẩy, phong lưu lỗi lạc, nhưng ta tuyệt đối là người bình thường, sẽ không thích cái tên nam nhân thối nhà ngươi.” Bực tức quay đầu lại, Tiểu Tiểu không thích bị người ta giám thị tới từng bước đi.
“Lửa giận thật không nhỏ. Thân thể Hoàng thượng không khỏe, làm thần tử, ta có nghĩa vụ quan tâm, làm đệ đệ, ta có trách nhiệm chia sẻ. Tiểu đại phu, ta chỉ đi theo ngươi, để ngươi khỏi bị người ta làm khó giống lúc nãy mà thôi. Ngươi đừng có mà đắc ý, cũng đừng không biết lòng tốt của ngừoi khác!” Sóc vương không tức giận, cứ như kẻ bắt chước, một mực đi theo Tiểu Tiểu đến Ngự Thiện phòng.
“Đúng là một thần tử tốt, đệ đệ tốt nha! Sóc vương, ngài có muốn phân ưu cùng Hoàng thượng hay không?” Cười giảo hoạt, Sóc vương phòng bị nhìn y, y lại muốn đùa giỡn gì nữa đây?
“Ngươi muốn làm gì?”
Tiểu Tiểu cười sáng lạn “Không muốn làm gì cả, chỉ là nghe ngài nói muốn thay Hoàng thượng chia sẻ, tiểu nhân cảm động vạn phần. Vừa hay nhớ đến một phương pháp có ghi lại trong cổ thư, có lẽ có thể đem bệnh của Hoàng thượng chuyển dời sang ngài cũng không chừng, như thế Hoàng thượng sẽ không cần phải chịu khổ nữa, tiểu nhân chỉ cần chuyên tâm chữa bệnh cho Sóc vương ngài là được.”
Giúp ngươi chữa bệnh, bảo đảm sẽ chữa cho ngươi khóc trời gọi đất, sống không bằng chết! Trong lòng Tiểu Tiểu lén chêm thêm một câu.
“Thật sự có phương pháp này sao?” Sóc vương mở lớn mắt, là do mình học thức nông cạn sao? Sao chưa nghe qua có phương thức chữa bệnh này nhỉ?
Tiểu Tiểu thành thật gật đầu, nghiêm túc đáp: “Đích xác là có, không tin có thể hỏi thái y, chắc bọn họ cũng có nghe nói qua rồi!”
Đó là rất lâu rất lâu về trước, từng có một truyền thuyết như vầy, nhưng lại là chuyện tra không thể tra, xét không thể xét. Bây giờ, Tiểu Tiểu dám để hắn hỏi thái y, đó là vì cam đoan thái y sẽ không dám nói không có, bởi vì nàng có thể làm được. Nhưng không phải nàng thật sự có thể đem bệnh chuyển dời, mà là có thể hạ độc y đúc như vậy lên người Sóc vương, rồi lại lén chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng, vậy chẳng phải thần không biết quỷ không hay đem bệnh chuyển dời rồi hay sao?
Chỉ là hắn trúng độc của mình rồi, đến lúc đó, muốn chơi thế nào còn không phải xem tâm tình của nàng hay sao? Nghĩ đến việc không lâu nữa có thể chỉnh hắn một lần, trong lòng Tiểu Tiểu vui như nở hoa, Sóc vương hiếu kỳ hỏi:
“Nếu như thật sự có chuyện này, ngươi tùy tiện đem bệnh của hoàng thượng chuyển lên thân một tên thái giám là được, đúng không?”
“Hừ! Đồ ích kỷ!” Hừ lạnh một tiếng, biế