Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3328 lượt.

t ngay là hắn chẳng có lòng tốt như vậy mà, hóa ra là có dự tính này. Công công thì sao, người hoàng thất các ngươi là người, chẳng lẽ công công không phải là người chắc? Công công thì đáng bị bệnh, đáng chịu tội à? Thật là hèn hạ.
“Cái này sao có thể tính là ích kỷ được? Hỷ công công, ngươi nói xem?” Vì lúc nãy Tiểu Tiểu mắng thẳng thừng, mặt Sóc vương hơi đỏ một chút, nhưng hắn lập tức quay đầu lại, nhìn Hỷ công công, trực tiếp hỏi.
“Vâng, đại phu. Có thể thay Hoàng thượng chịu tội là vinh hạnh của nô tài, chi bằng đem bệnh của Hoàng thượng chuyển lên người ta đi. Nô tài đã hầu hạ Hoàng thượng lâu vậy rồi, có thể chết vì Hoàng thượng cũng là phúc phận của ta!”
Ngu trung điển hình! Trong lòng Tiểu Tiểu nói thầm. Cái tên Hoàng thượng kia tốt vậy sao? Hỷ công công cũng quá trung thành với hắn rồi đấy? Sao ông ta lại không trung thành với mình giống vậy nhỉ? Bỏ đi, giúp hắn ta chế ít thuốc giải cái đã.
“Thế không được!” Tiểu Tiểu trừng Sóc vương một cái, cười quỷ dị: “Chuyển dời bệnh, cũng phải chú ý quan hệ huyết thống. Chỉ có huyết mạnh chí thân mới có thể chuyển dời được, nếu là người khác, thì không linh nghiệm nữa. Không nói nữa, nếu những gì lúc nãy Sóc vương nói chỉ là lời nói suông, vậy ta phải giúp Hoàng thượng chế thuốc giải cái đã.”
Đầu bếp của Ngự Thiện phòng đều đứng hầu một bên, Tiểu Tiểu có thể đi lại tùy ý ở Ngự Thiện phòng, chỉ tay này nọ, trong chốc lát rất nhiều rau, lương thực đều bị nàng chỉ ra. Nhìn hai đầu bếp ôm hai bao đồ lỉnh kỉnh, nàng cười nói: “Được rồi, nhiêu vầy là được. Đem mấy thứ này, nặn thành nắm to bằng quả trứng gà, không được bỏ dầu, không được bỏ muối, không được cho bất cứ gia vị gì hết. Hoàng thượng một ngày ăn ba lần, một lần ăn hai cái, ba ngày thì có thể thuyên giảm…”
“Mấy thứ này?” Hỷ công công chỉ vào hai bao kia, kinh ngạc đếm: “Một, hai ba…hai mươi lăm!” Tổng cộng có hai mươi lăm loại!
“Đúng thế, sao vậy? Hỷ công công, quá nhiều hay là quá ít vậy hả?” Khó hiểu nhìn ông ta, chẳng lẽ dùng nhiều quá à? Hai loại rau có tác dụng nàng đã nói rồi, về phần mấy thứ khác, thuần túy chỉ là ‘điều hòa gia vị’ thôi.
Tiểu Tiểu trước giờ đều như vậy, người ta có ân với nàng, nàng quên rất nhanh, nhưng người ta có thù với nàng, nàng sẽ ghi tạc trong lòng. Hoàng thượng chẳng qua chỉ là đắc tội nàng hai lần, nàng báo đáp hắn như vậy xem như là nhẹ rồi đấy.
“Đại phu, ngài xác định thứ được làm ra như vậy, người ăn được không?” Một tên đầu bếp nhịn không được hỏi. Nhiều nguyên liệu như vậy, nếu như làm mười món hai mươi món, hắn cam đoan muốn làm ngon bao nhiêu, thì sẽ ngon bấy nhiêu. Nhưng không cần dầu, không thêm muối, không dùng bất cứ gia vị nào hết, hắn rất hoài nghi mùi vị làm ra.
“Ừm, chữa bệnh mà, có thể vào miệng là khá lắm rồi. Hỷ công công, ta cũng đói rồi đây, kêu họ thuận tiện giúp ta làm vài món đi, ta đến chỗ Hoàng thượng đợi trước, cùng mang lên là được. Nhớ nha, mấy thứ ta chỉ lúc nãy, một loại cũng không thể thừa, một loại cũng không thể thiếu!” Nhiệm vụ hoàn thành, Tiểu Tiểu vỗ mông chuẩn bị chạy lấy người, thân thể đột nhiên vọt lên không trung, người nào đó nhấc nàng lên.
“Ê, Vương gia, ngài có ý gì thế hả? Mau buông ta ra, hình tượng của ta…” Thoáng thấy vài cung nữ che miệng cười, Tiểu Tiểu mất hình tượng bắt đầu la lên, khiến Sóc vương lần nữa nhíu mày, y là nam nhân à? Nam nhân có ai kêu la vậy không?
Ánh mắt quét đến trước mặt Tiểu Tiểu, phẳng lì, chắc không phải nữ nhân đâu.
“Nam nhân thối, nghe chưa hả? Mau buông tay ra.” Một bàn tay duỗi ra, muốn cạy tay hắn ra, nhưng bị hắn giảo hoạt tránh được, nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt kia, Tiểu Tiểu cười thần bí.
Nụ cười đột ngột này, khiến cho Sóc vương chỉ trong nháy mắt, trên mặt liền đau rát nóng bỏng. Bàn tay đang rảnh còn lại sờ lên mặt, cư nhiên lại có chút vết máu, tên nam nhân đáng chết này, dám cào khuôn mặt tuấn tú này của hắn.
“Tiểu tử, lá gan của ngươi thật không nhỏ!” Nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn y, người trong Ngự Thiên phòng đều trợn to mắt, nhìn hai nam nhân đang dây dưa cùng nhau kia.
Hắn tức giận rồi! Tiểu Tiểu có hơi sợ nhìn hắn, tay thả xuống, nhưng cũng tức tốc túm lấy chút gì đó từ trong tay áo, lén lút đem thứ đó bôi lên tay hắn, thần không biết quỷ không hay làm xong hết thảy, y sợ sệt nói:
“Ngài đối đãi như vậy với đại phu mà Hoàng thượng mời đến , Hoàng thượng nhất định sẽ không thể mặc kệ được. Ngài còn để họ làm nữa không hả? có lẽ, Hàng thượng vẫn đang đợi thuốc của ta đấy?”
Sóc vương buông lỏng tay, y nói cũng không sai, hiện tại không phải lúc so đo với y, Hoàng thượng vẫn còn đang đợi thuốc, nói không chừng bây giờ lại đang bắt đầu ngồi nhà xí rồi. vô lực buông tay xuống, oán hận trừng cái tên tiểu nhân đắc chí kia một cái, lạnh giọng nói: “Đem mấy lão già trong thiên lao ra đây, để họ đến đây nhìn một chút.”
Nói xong, chẳng buồn quan tâm đến mấy ánh mắt mang vẻ khó hiểu kia, kéo tay Tiểu Tiểu đi ra ngoài.
“Ê, tên dã man, bỏ ma trảo của ngươi ra!” Tiểu Tiểu tránh thoát, tên Sóc vương này sao lại dã man vậy