Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2893 lượt.
ìn Hoàng thượng rồi lại khiêu khích nhìn Sóc vương. Hừ, nhãi ranh, muốn uy hiếp ta, ngươi còn kém lắm!
“Khụ khụ. Sóc, vừa nãy đích thực là đệ không đúng, đệ hãy bồi tội với Tiêu Kiếm đi!” Hoàng thượng nháy nháy mắt với Sóc vương, Tiểu Tiểu thông minh làm bộ như không thấy gì hết.
“Hoàng huynh, đệ sẽ không…” Ủy khuất nhìn Hoàng thượng, tiểu tử thối này tuy lớn lên cũng khá, nhưng vóc dáng lại lùn như vậy, chắc còn chưa cai sữa nữa kìa? Phỏng chừng còn chưa phát dục nữa, Sóc vương quay đầu trừng Tiểu Tiểu một cái:
“Tiểu tử thối, vóc dáng ngươi lùn như vậy, chắc còn chưa cai sữa nữa chứ gi?”
“Ngươi chưa cai sữa thì có? Hoàng thượng, người nghe Sóc vương kìa, hắn vừa nói những lời gì thế hả? Lớn lên lùn là ý muốn của ta chắc? Đó lại chẳng phải là lỗi của ta, hắn lại lấy cái đó ra cười nhạo ta? Xem ra ta với hoàng cung này tám phần là tương khắc, bây giờ ta đi ngay, một khắc cũng không thèm ở chỗ này nữa…”
Tiểu Tiểu phẫn nộ nhìn Sóc vương, vốn cũng không thật sự muốn ngươi xin lỗi ta, nhưng lúc nãy ngươi lại dám cười nhạo ta lùn, ta cứ thích đấu đá với ngươi đấy, ta phải xem xem ngươi có bao nhiêu lực nhẫn nại, hừ!
“Tiêu Kiếm, đừng giận nữa, Sóc sẽ xin lỗi ngươi. Sóc, còn không mau xin lỗi Tiêu công tử? Nhìn Tiêu công tử ngọc thụ lâm phong, tuấn mỹ vô song, trẫm còn muốn sau này giúp y tìm gia lập thất nữa kìa? Đệ không được làm y tức giận bỏ đi!” Hoàng thượng làm một tiên sinh tốt, tên Sóc vương kia tuy không xin lỗi, nhưng cũng không nói gì Tiểu Tiểu nữa. Nhưng mấy lời của Hoàng thượng lọt vào tai Tiểu Tiểu thì thật dễ nghe, y bật cười ha ha:
“Đa tạ Hoàng thượng khích lệ, chuyện hôn sự không cần làm phiền Hoàng thượng, tiểu nhân đã có gia thất rồi…”
“Ngươi có gia thất rồi?” Sóc vương trừng y, cười trào: “Ngươi được sao?”
Hu hu, Tiểu Tiểu khóc thầm: Sóc vương này, sao lại nói người ta như vậy chứ? Tiểu Tiểu của hiện tại là một nam nhân, nam nhân kiêng kị nhất chính là người ta nói mình không được. Y lắc đầu, thở dài nói: “Hoàng thượng, tiểu nhân cáo từ!”
Không có gì để nói nữa, vốn cùng tên Sóc vương này bát tự không hợp nhau, cũng chả cần ở trước mặt hoàng thượng tranh cãi gì sất, lễ vật lúc nãy cho hắn, ngoại trừ phải uống nước tiểu dồng tử mười ngày ra thì chẳng còn cách nào khác. Thở dài thở dài rồi lại thở dài, Tiểu Tiểu đi ra ngoài, nhưng lại thấy thị vệ chặn ở trước cửa, không cho mình ra.
Mấy người này, muốn ngăn mình hả? Tiểu Tiểu cười trộm một tiếng, lúc quay đầu lại, sớm đã thay bằng bản mặt đầy vẻ khó hiểu “Hoàng thượng, đây là…”
Không lẽ dùng biện pháp cứng rắn? Muốn cưỡng hành giữ người hay sao? Tạm thời y là Tiêu Kiếm, không phải Tiểu Tiểu, y không muốn tiết lộ chuyện mình có võ công, càng là người yếu, đối với mình càng có lợi.
“Tiêu huynh đệ, ngươi đừng hiểu lầm. Trẫm cũng là cảm thấy hợp ý với ngươi, nên mới giữ ngươi lại. Sóc, còn không mau bồi tội với Tiêu huynh đệ?”
Tiểu Tiểu lại thở dài lần nữa, tốc độ trở mặt của Hoàng thượng còn nhanh hơn cả lật sách. Lúc nói với mình thì vẻ mặt tươi cười, nhưng còn chưa kịp chớp mắt, hắn đã trầm mặt xuống, đổi thành bản mặt giận giữ trừng Sóc vương.
“Hoàng huynh…” Sóc vương giãy dụa nhìn hắn, nhưng Hoàng thượng chẳng mảy may mềm lòng, lạnh đến nỗi khiến hắn sợ hãi.
“Xin lỗi, Tiêu ‘huynh đệ’.” Hai chữ cuối cùng rít ra kẽ răng, Sóc vương sải bước lớn đi ra ngoài.
“Sóc, đệ làm gì…” Hoàng thượng hỏi.
“Đi thay huynh phân ưu!” Sóc vương không dừng lại, âm thanh lạnh lùng phảng phất trong không trung, khiến cho Tiểu Tiểu cảm thấy hơi hơi bất an: hiệp này, mình đã giành thắng lợi rồi, nhưng ân oán giữa hai người lại ngày càng lớn.
“Hoàng thượng, hình như Sóc vương tức giận rồi, hắn sẽ không báo thù ta đấy chứ?” Tiểu Tiểu nhát gan nhìn Hoàng thượng, ấn tượng của hắn với mình không tệ, thời khắc mấu chốt có thể đem ra xài.
“Tiêu huynh đệ yên tâm, sẽ không đâu!” Hoàng thượng trấn an y, mặt mang vẻ trầm tư nhìn ra ngoài cửa, hôm nay Sóc vương có hơi thất thường, lúc trước đệ ấy không như vậy.
“Hoàng thượng, thuốc đến rồi!” Tiếng của Hỷ công công truyền vào, theo sát phía sau ông ta là mấy vị thái y, cúi thấp đầu đi theo phía sau như chó theo đuôi, có chút cảm giác không dám gặp người.
“Đây là thứ gì vậy?” Hoàng thượng hưng phấn nhìn cái mâm Hỷ công công bưng lên kia, trong mâm đựng mấy viên tròn tròn to to như quả trứng gà, xanh xanh đỏ đỏ, khiến người ta vừa nhìn đã chẳng muốn ăn.
“Hoàng thượng, đây chính là thuốc mà vừa nãy Tiêu đại phu mới kê cho người, chỉ cần mỗi lần ăn hai viên dược hoàn, một ngày ba lần ăn trong ba ngày, thì long thể của người sẽ bình phục.” Hỷ công công cao hứng nói, cuối cùng không cần uống thứ kia nữa, chắc Hoàng thượng cao hứng lắm đây.
“Vậy sao?” Tò mò cầm một viên dược hoàn lên, Hoàng thượng ngửi ngửi, không có cái thứ mùi khai kia, chắc có thể ăn được.
Cắn một miếng, ăn vào trong miệng, đúng thật là rất khô khốc, không mùi không vị, chỉ cần ăn một miếng là đủ rồi, chả buồn ăn thêm miếng nữa
“Tiêu Kiếm, có phương thuốc khác không, dược hoàn này khó ăn lắm đấy