Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2891 lượt.

tay: không tệ không tệ, đúng là ngọc bội thật, sau này ra vào cung cũng tiện hơn, có thể quang minh chính đại đi cửa chính, không cần phải leo tường nữa.
“Tạ Hoàng thượng ban thưởng, thời gian không còn sớm nữa, ta đi trước đây!” Không từ chối, sau khi Tiểu Tiểu đem đồ cất đi, nhanh chóng rời khỏi, Hoàng thượng nhìn cái bóng rời đi một cách tiêu sái của y, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Hoàng thương, chúc mừng Hoàng thượng!” Hỷ công công cũng nhìn về phía cửa Tiểu Tiểu rời đi, cười hì hì nói.
“Hỷ công công, người tìm được người này từ đâu vậy? Không tồi, không tồi!” Gật gật đầu, ngày hôm nay, hắn đã đụng phải hai người rất thú vị, đúng là không tệ.
“Hoàng thượng, lão nô cũng chỉ là nghe người bên ngoài nói, nên mới đến đó mời y thử xem, không ngờ vị đại phu này tuổi tác không lớn, mà y thuật lại khá như vậy, đúng là đến tay thì hết bệnh!” Hỷ công công vui mừng phấn khởi đáp.
“Đến tay hết bệnh? Ngươi không nhắc thì trẫm quên mất, hình như trong bụng dễ chịu đi không ít. Tốt, Hỷ công công, trẫm sẽ thưởng ngươi thật tốt, Sóc vương còn đó không?” Sóc vương hôm nay thật không bình thường, bây giờ Tiêu Kiếm cũng đi rồi, nên qua đó hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì đây.
“Hồi Hoàng thượng, vẫn còn đó!” Hoàng thượng hồi phục là tốt rồi, vừa có chút tinh thần, lại nghĩ đến chuyện quốc sự rồi đây.
“Ồ, đã dùng thiện chưa?” Hoàng thượng quan tâm hỏi, đối với hai đệ đệ của mình, hắn trước nay đều rất quan tâm. Hắn thật may nắm, tuy sinh ra trong hoàng thất, nhưng quan hệ của ba huynh đệ rất tốt, tuy chuyện nhỏ thì cãi nhau ầm ĩ, nhưng chuyện lớn thì chưa ầm ĩ qua, cũng không vì chuyện hoàng vị là của ai mà mặt đỏ tía tai.
“Hoàng thượng, đang dùng thiện đấy!” Hỷ công công sốt sáng mở đường, sớm đã quên chuyện rất nhiều người đang quỳ bên ngoài phòng.
“Sao các ngươi còn ở đây?” Ngoài sảnh, Hoàng thượng thấy mấy vị thái y, bực bội hỏi.
Thái y cười khổ, Hoàng thượng chưa lên tiếng, bọn họ vẫn còn mang tội trên người, ai dám rời khỏi?
“Về đi, chuyện hôm nay, coi như các ngươi gặp may, sau này phải cám ơn Tiêu Kiếm thật tốt!”
Hoàng thượng tiếp tục đi về trước, thái y nhận được lệnh đặc xá, đều kích động nhìn Hỷ công công. Nhưng thấy Hoàng thượng muốn ra cửa, bọn họ chỉ đành đi theo sau Hoàng thượng, đương nhiên cũng nhìn thấy đám người quỳ ở ngoài cung.
“Hoàng thượng, bọn họ quỳ ở đây đã nửa ngày rồi!” Lúc nãy chỉ lo cho Hoàng thượng, Hỷ công công sớm đã quên đám người bên ngoài này, nay nhìn thấy, ông mới nhớ ra thời gian bọn họ quỳ đã lâu.
“Chuyện gì vậy?” Hoàng thượng lạnh lùng quét mắt nhìn đám người đen nghịt dưới đất, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Hỷ công công.
“Hồi Hoàng thượng, lão nô chỉ mải lo cho long thể của Hoàng thượng, vẫn còn chưa hỏi qua. Xin Hoàng thượng cho phép lão nô qua đó hỏi xem…”
Hỷ công công thấy Hoàng thượng không phản đối, ông tùy ý chỉ một người, bảo hắn trả lời:
“Hồi Hoàng thượng, là Liên phi nương nương đã trúng độc, bọn nô tài cầu kiến Hoàng thượng, là muốn Hoàng thượng phái thái y qua đó giải độc cho nương nương…” Kẻ được điểm mặt vừa hay lại là Tiểu Thạch tử bên Liên phi, Tiểu Thạch tử nhanh nhảu trả lời.
“Liên phi trúng độc? Vậy bọn họ thì sao?” Hoàng thượng chỉ về phía người dưới đất, đây không phải chỉ một cung, không phải trúng độc tập thể đấy chứ?
“Hoàng thượng, là chủ tử các cung lo lắng cho long thể của Hoàng thượng….nên cùng đến đây tham kiến Hoàng thượng…ai ngờ trên đường đi gặp phải một tiểu thái giám bỏ trốn, nó tung bột phấn ra, nương nương các cung liền bị trúng độc…” Tiểu Thạch tử đem những gì mình biết, tiếp tục báo cáo với Hoàng thượng.
Tiểu thái giám? Tên tiểu thái giám này cũng độc dữ, thú vị! Trong cung từ lúc nào có nhân vật này nhỉ? Hoàng thượng cười hỏi:
“Tiểu thái giám bao nhiêu tuổi, đã bắt được chưa?”
“Hồi Hoàng thượng, tạm thời vẫn chưa bắt được, tên tiểu thái giám kia hình như là mới đến, mới bốn năm tuổi…”
Là đứa trẻ kia sao? Trong lòng Hoàng thượng đánh thịch một tiếng, nghĩ đến việc bé bị bắt đến đây làm thái giám, trong lòng hắn lại thấy hơi nhói đau, không biết là nguyên nhân gì, chỉ không muốn để bé làm thái giám mà thôi.
“Các vị thái y, các ngươi qua đó xem đi. Hỷ công công, truyền lệnh xuống, đứa trẻ bốn năm tuổi kia, tìm được rồi thì không được làm tổn hại dù là một cọng lông, nếu như ai dám làm tổn hại nó, trẫm nhất định sẽ không tha!”
Mãi đến khi Hoàng thượng đi xa, Tiểu Thạch tử mới ngẩng đầu lên, lau mồ hôi lạnh trên mặt. Vừa nãy thật nguy hiểm, thằng nhóc kia đúng thật là do Hoàng thượng tìm đến, may mà mình chưa nói bậy bạ gì hết, nếu không, cái mạng nhỏ này sớm đã không còn!
**********
“Điểm Điểm!” Xuất cung dạo một lát, mua rất nhiều chỉ thêu, vải vóc, Tiểu Tiểu cứ vác túi lớn túi nhỏ như vậy mà về “nhà”. Đồ đạc ném qua chỗ Hoa Nguyên, thấy trong phòng đó cũng không có ai, nàng liền xoay người đi về phòng mình, miệng gọi Điểm Điểm của nàng.
Trong phòng tối om, cũng không thấy bóng của Điểm Điểm. Thắp đèn lên, Tiểu Tiểu nghĩ rằng Điểm Điểm đang trốn, liền tìm xung