Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2897 lượt.
!”
“Quá nhỏ, mẫu thân ngưoi cũng thật tàn nhẫn khi quyết tâm đưa ngươi vào đây…” Điểm Điểm đáng thương nhìn hắn một cái, người này có phải có bệnh không vậy, chính sự không nói với mình, lại nói mấy chuyện ba láp ba xàm này. Xem ra mình đã tìm sai người rồi.
“Ta còn có chuyện, ta đi trước đây!”
Khom người lại, Điểm Điểm chuyển đến chỗ người kia không nhìn thấy, tìm một cung nữ, hỏi nhỏ: “Tỷ tỷ, sao ở đây có nhiều người quỳ quá vậy? Các người đang làm gì thế?”
Cung nữ quay đầu lại, nhìn biểu tình cực kỳ đáng yêu của bé, vẻ u sầu trên mặt cũng giảm đi không ít, nàng ta than nhẹ một tiếng:
“Tiểu đệ đệ, bọn ta đang thay chủ tử thỉnh mệnh. Hoàng thượng tức giận rồi, đem thái y ném hết vào thiên lao, nhưng chủ tử nhà ta lại bị một đứa trẻ hạ độc, thậm chí mắt không nhìn thấy một thứ gì cả…Bọn ta quỳ ở đây, chỉ mong Hoàng thượng thả thái y ra, để thái y giúp chủ tử giải độc mà thôi. Nhưng Hoàng thượng lại không gặp ai hết, haizz…”
“Ồ!” Đứa trẻ nào mà lợi hại vậy cà, sao nghe quen tai thế nhỉ? Không phải mình đấy chứ, không được, vẫn là nên rời khỏi chỗ nãy, chuồn cho nhanh mới được!
May mà lúc đó mình hạ độc phân lượng vừa đủ, người ở hiện trường không một ai chạy thoát, nếu không, Điểm Điểm đáng thương sớm đã bị phát hiện rồi. Rời khỏi đám người kia, bé tiếp tục đi dạo, trong lúc vô ý lại đi đến Ngự hoa viên, nhìn quen cảnh vật thô sơ trên núi, đã lúc nào thấy qua Ngự hoa viên như mộng như ảo này đâu?
Nhìn mấy bông hoa xinh đẹp này, bé cười cười chạy qua đó, hóa ra, hoa cũng có nhiều màu sắc như vậy, hơn nữa mấy bông hoa nhiều sắc màu này lại có thể nở cùng một lúc! Còn có bươm bướm ở giữa hoa nữa, không phải hoàng cung tự nuôi đấy chứ, sao lại đẹp hơn bươm bướm trên núi thế này?
Chạy vài bước nhỏ, Điểm Điểm bắt bươm bướm chơi. Điểm Điểm đến cũng thật đúng lúc, hoàng cung hôm nay xảy ra nhiều chuyện, chúng phi tử đều “dưỡng” ở trong cung, đợi thái y đến đó giải độc, bởi thế chẳng có ai đến Ngự hoa viên, mà cung nữ công công đều bận đến chóng cả mặt, cũng chả đến đây. Cho nên, cái tên thái giám giả Điểm Điểm này mới có thể không chút cố kỵ mà chơi ở Ngự hoa viên, chơi hết nửa ngày, ngay đến một bóng người cũng không thấy.
Bắt một hồi, một con bướm Điểm Điểm cũng chưa bắt được, người bất tri bất giác đã chạy đến bên một cái hồ to. Nhìn mấy tảng đá hình thù kì quái bên hồ, Điểm Điểm tò mò qua đó sờ thử, từng hòn từng hòn, thật là vui thích. Trong hồ nuôi đủ mọi loại cá, thấy có người đến, chúng nó tưởng là mấy phi tử đến chơi cho cá ăn, liền bơi đến bên Điểm Điểm, cao hứng nhảy múa trong nước, không ngừng nảy người lên, khiến bọt nước nổi lên nhìn thật đẹp.
“Ha ha, tụi bay nhảy tiếp đi!” Vỗ vỗ tay, lần đầu tiên Điểm Điểm thấy mấy con cá xinh đẹp đáng yêu thế này, nhìn hưng phấn không thôi.
Mấy con cá lặn lội mấy vòng, đợi hồi lâu vẫn không thấy thức ăn ném xuống, liền mất hứng kết thành đám nối đuôi nhau bơi đi…
“Đừng đi mà, ta vẫn chưa nhìn tụi bay nhảy múa đủ mà?” Điểm Điểm sốt ruột kêu lên, nhưng sao cá có thể nghe hiểu lời của Điểm Điểm chứ? Điểm Điểm quýnh lên, đi lên phía trước tìm tòi, không cận thận, người rơi tõm xuống nước, may mà nước chỗ này không sâu, bé nhanh chóng leo lên, y phục trên người lại ướt nhẹp.
Cứ như một con chó nhỏ rơi xuống nước, đáng thương tìm một tảng đá, nằm trên dó phơi nắng, cũng thuận tiện phơi y phục trên người. Điểm Điểm suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ, ánh nắng mặt trời sà lên người bé, không cảm thấy lạnh mà thấy rất ấm áp, thật dễ chịu, dễ chịu đến nỗi mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi.
Đợi đến lúc bé cảm thấy lạnh, mở mắt ra thì trời đã tối, nghĩ đến lúc này mình không ngoan ngoãn ở trong nhà, mà e rằng lúc này mẫu thân cũng đã về rồi, khiến bé khiếp vía, vội vàng mò mẫm tìm đường về mà không biết trong lãnh cung vì sự mất tích của bé mà tìm hết cả ngày.
Trong hậu cung yên tĩnh đáng sợ, Điểm Điểm gan góc mà đi, sờ lên ngực mới phát hiện mấy thứ dùng để phòng thân đem theo lúc ra cửa đã không còn nữa. Quay đầu tìm, thấy phía sau một mảng đen nhánh, bé lại không dám quay lại, chỉ có thể kiên trì đến cùng tiếp tục đi về phía trước.
“Vu công công, tìm thấy rồi, ở đây nè!” Trong bóng tối, một người túm lấy bé, mấy ngọn cung đăng cũng thuận thế vèo đến, một công công năm sáu chục tuổi đi lên phía trước, cầm cung đăng chiếu lên người Tiểu Tiểu, giọng cười the thé nói:
“Tiểu Bảo, nói với ngươi rồi, chạy trốn không ích gì đâu, sao ngươi lại chả khôn ra được một lần nào thế hả? Đã vào cung, chính là do ta định đoạt, ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay ta được hay sao?”
Trong lúc nói, tay ông ta vươn đến trước mắt Điểm Điểm, trên cái bàn tay to to bao phủ tầng tầng lớp lớp thịt mỡ, nom thật khủng bố.
Điểm Điểm ngẩng đầu, nhàm chán nhìn cái người được xưng là Vu công công kia, hỏi:
“Ông quen biết ta à? Sao ta lại không biết ông nhỉ?”
Vu công công ngây ra một chút, quay đầu nhìn mấy công công xung quanh một cái, bọn họ đều cười ha ha:
“Ngươi…tên nhãi ranh này, lần này học khôn ra không ít. Biết chạy không đư