Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342898

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2898 lượt.

cả sói cũng có. Nhìn Hắc Tử đi, tuy nó là sói, nhưng trước nay nó vẫn rất coi trọng vẻ bề ngoài của mình, lúc nãy chỉ là một quyền nhỏ, thì nó đã ôm hận rồi.
Cho nên Điểm Điểm thông minh bắt đầu khóc, khóc đến độ nước mắt nước mũi tèm lem, toàn bộ chùi hết lên người Hắc Tử, Hăc Tử bực bội đứng dậy, lắc lắc mình, cách xa ma trảo của Điểm Điểm, tiếp tục nằm xuống. Điểm Điểm tiếp tục khóc, Hắc Tử hất đầu, mặc xác bé.
“Hắc Tử…” Từ từ qua đó, bàn tay ma quỷ lại vươn đến chỗ Hắc Tử tội nghiệp, Hắc Tử vội vàng bò dậy, tránh sự công kích của Điểm Điểm.
“Hắc Tử, ngươi bắt nạt ta…” Điểm Điểm ở phía sau đuổi theo, Hắc Tử ở phía trước bỏ chạy. Hai người, nói chính xác là một người một sói bắt đầu chạy trong phòng, Hắc Tử nức nở quay đầu lại, oán thán nhìn Điểm Điểm: cái này sao có thể nói là ta bắt nạt Điểm Điểm, người sáng suốt đều biết là ai đang bắt nạt ai, nhưng có người lại có bản lãnh đổi trắng thay đen vậy đó.
“Không thèm nữa, ta tự mình ra ngoài!” đuổi rất lâu, Điểm Điểm cũng không đuổi kịp Hắc tử, dứt khoát trực tiếp chạy ra ngoài. Bé không có ra khỏi cửa lớn của viện, sợ bị mấy nữ nhân kia nhìn thấy, mà đứng trước tường của viện, nhìn tường viện cao cao kia, tự nói: ta phải tự mình trèo lên, sắc lang Hắc Tử kia, không giúp ta ta vẫn có thể ra ngoài như thường.
Phải biết rằng viện của Tiểu Tiểu, vốn ở sâu trong lãnh cung nhất, trèo qua tường, cách tường của hoàng cung không xa nữa. Cho nên mỗi lần Tiểu Tiểu lén xuất cung đều rất dễ dàng, mà lần trước lúc Điểm Điểm ra ngoài, đã thăm dò đường hết rồi, bé biết đi ra từ chỗ nào là dễ nhất, không bị người ta phát hiện ra nhất.
Nhìn một hồi, bức tường này không cao lắm, nhưng cũng cao hơn mình gấp mười lần, làm sao ra ngoài đây? Chạy về trong phòng, Điểm Điểm muốn mang cái gì có thể dùng ra, chỉ tiếc vóc người quá nhỏ, đồ vật quá nặng, bé chỉ đành vô lực ngồi dưới đất, đáng thương khóc hu hu.
Hắc Tử có nhân tính, không sợ cứng chỉ sợ mềm, thấy Điểm Điểm khóc, nhìn mà thấy thương, đi đến đó dùng đầu dụi Điểm Điểm, muốn chọc Điểm Điểm cười, nhưng Điểm Điểm lúc này chỉ muốn ra ngoài chơi, lại không dám làm trái lại lời nói của Tiểu Tiểu tất nhiên không khinh địch bị lừa.
“Ngươi đem ta ra ngoài đi, Hắc Tử, ta nhớ mẫu thân ta rồi, ta phải đi tìm mẫu thân của ta…” Khóc lóc ầm ĩ, Hắc Tử bực mình vẩy đuôi, đều nói anh hùng khó qua ải mỹ nhân, thật ra Hắc Tử cũng khó qua cái ải tính tình này của Điểm Điểm.
“Ngươi không đem ta ra ngoài, đợi gia gia của ta đến, ta sẽ nói với ông ấy ngươi bắt nạt ta, mẫu thân không theo phe ta , nhưng gia gia nhất định sẽ giúp ta giáo huấn ngươi…” Điểm Điểm lại nghĩ đến một người giúp mình, gia gia rất thương bé, nếu gia gia biết rồi, nhất định sẽ xử lý Hắc Tử.
Lão đầu? Lông của Hắc Tử đều dựng hết cả lên, lão đầu kia nhất định sẽ làm theo những gì Điểm Điểm nói, nếu lão ta biết rồi, nhất định mình sẽ không có kết cục tốt. bỏ đi, cũng chỉ ra ngoài một lần thôi mà? Không ra ngoài, tiểu Điểm Điểm này sẽ không cho mình lấy một ngày yên ổn, lại còn lôi cả hai xuống bùn nữa.
Hắc Tử ngồi dậy, liếm tay Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm cao hứng trèo lên, ngồi lên lưng của nó, cao hứng ôm nó, cười nói: “Ta chuẩn bị xong rồi, chúng ta xuất phát nào!”
Hắc Tử quay đầu lại, nhìn cái bản mặt vẫn chưa lau khô nước mắt, nhưng sớm đã cười tươi như hoa kia một cái —— Ấu trĩ, cái này có gì đáng để cao hứng chứ?
Một bước nhảy lưu loát, Hắc Tử đột nhiên xông lên rất cao, xinh đẹp nhảy qua bức tường cao bằng mấy người kia, an ổn tiếp đất ở bên ngoài. Quay đầu lại, nó kiêu ngạo nhìn Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm cười nói:
“Hắc Tử, ta rất sùng bái ngươi nha! Ngươi thật lợi hại!”
Điểm Điểm từ trên người Hắc Tử nhảy xuống, ôm đầu nó hôn một cái: “Ngoan, về đi, ta ra ngoài đi dạo, sẽ về nhanh thôi. Ngươi phải ở nhà ngoan ngoãn đợi ta, được không?”
Hắc Tử khinh bỉ nhìn Điểm Điểm lần thứ n, điển hình là một kẻ tiểu nhân, lợi dụng sói ta xong, liền đuổi mình về, sau này sẽ không thương tiếc gì bé nữa.
Nhưng Hắc Tử mỗi lần đều nói vậy, kết quả đều không phải vẫn bị Điểm Điểm lừa gạt lợi dụng đấy sao?
Thấy Hắc Tử nhảy trở về, Điểm Điểm cao hứng vỗ tay: khinh công của ta đến khi nào mới có thể luyện xong đây, thật đáng thương nha, hôm nay lại lãng phí rất nhiều rất nhiều nước mắt!
Lén la lén lút, trước tiên lẻn đến chỗ người ta phơi quần áo mình thấy hôm qua, tìm bộ y phục thái giám nhỏ nhất thay vào rồi Điểm Điểm đem giấu y phục của mình đi, nghênh nga nghênh ngang đi trên chốn hậu cung nhiều người.
“Các ngươi đang làm gì vậy?” Nhìn thấy đám người đen nghịt, Điểm Điểm tò mò ngồi xổm người xuống, tìm một thái giám vẻ mặt hiền lành hỏi chuyện.
Thái giám kia nhìn thấy Điểm Điểm, thở dài: “Vị tiểu huynh đệ này, ngươi cũng thật là tội nghiệp, mới lớn chừng này đã bị đưa vào cung rồi.”
Điểm Điểm gật đầu, xệ mặt xuống nói: “Ta là có nỗi khổ!”
Thái giám kia cảm thán: “Ta biết, không có nỗi khổ thì ai mà nguyện ý vào cung làm thái giám nam không ra nam, nữ không ra nữ chứ? Tiểu huynh đệ, ngươi mấy tuổi rồi?”
“Năm tuổi


XtGem Forum catalog