Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2909 lượt.

ng mong ngóng gì được mẫu thân, Hắc Tử lại chỉ là một con sắc lang, càng không trông mong gì được hết. Điểm Điểm chi mong người đến cứu con thôi, hu hu…
———
Một loạt tiếng than, Điểm Điểm cũng không biết mình than bao nhiêu lần rồi, nhưng bên ngoài vẫn yên tĩnh, một chút hồi âm cũng không có. Chẳng lẽ Điểm Điểm thông minh một đời lại thật sự bó tay chịu bị nhốt ở đây hay sao? Tại sao con người lại như vậy, lúc không cần, lại có nhiều người lượn qua lượn lại trước mặt mình như thế; lúc cần có người, thì một người cũng chẳng thấy tăm hơi? Điểm Điểm vừa mệt vừa đói lại vừa sợ, tiếng kêu ngày càng nhỏ, ngày càng chậm, cuối cùng từ từ ngủ thiếp đi, nước mắt trên mặt vẫn còn rơi…
Đêm vẫn tĩnh lặng như vậy, mấy người bắt được tiểu thái giám bỏ trốn, vẫn còn ở bên ngoài uống rượu hết ly này đến ly khác, một tên thái giám ngà ngà say hỏi:
“Vu công công, thằng nhóc kia là ai vậy? Hình như không phải thằng nhóc Tiểu Bảo vẫn luôn chạy trốn kia?”
Vu công công đánh tửu lệnh, cười nói: “Không phải? Ai dám nói không phải? Nô gia nói nó thì chính là nó, cho dù hoàng đế lão nhi có tới thì nó cũng là Tiểu Bảo.”
“Đúng thế, Vu công công là người đứng đầu của chúng ta, lời ngài nói chính là thánh chỉ…” Có người lấy lòng nhìn Vu công công
Vu công công cười lớn nói: “Coi như ngươi biết cách ăn nói. Đứa trẻ này, tuy không phải Tiểu Bảo, nhưng nô gia thật sự rất thích nó. Ngày mai các ngươi cẩn thẩn một chút, sau này nó là của ta, do ta che chở nó, ai cũng không được bắt nạt nó, biết chưa?”
_____________
Giải thích:
(*) Họa bánh xung cơ: Ý của câu thành ngữ này là bánh vẽ không thể ăn được, nó được dùng để ví với hư danh, không thể giải quyết được vấn đề thực tế, hoặc suy tưởng viển vông để tự an ủi mình.
Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Tam quốc chí – Ngụy chí – Lư Dục truyện”.
Thời Tam quốc vào khoảng hơn 2 nghìn năm trước, nước Ngụy có một vị đại thần tên là Lư Dục. Lư Dục là một vị quan liêm khiết, nhậm chức Thị trung hầu hạ bên cạnh nhà vua. Ba năm sau, Lư Dục lại được thăng chức trung thư lang, chuyên phụ trách viện cơ mật và khởi thảo sắc lệnh. Về sau, Lư Dục lại được cử làm Lịch bộ thượng thư, phụ trách công việc thăng miễn chức vụ và điều động các quan lại trong cả nước.
Một hôm, vua Ngụy sai Lư Dục đi tuyển chọn một người về giữ chức Trung thư lang và dặn rằng: “Việc tuyển chọn chức Trung thư lang lần này có tìm được người xứng đáng hay không là nhờ vào khanh cả. Trong khi tuyển chọn, khanh phải hết sức tránh những người có tiếng không có miếng, vì danh tiếng thật chẳng khác nào chiếc bánh vẽ không thể ăn cho đỡ đói được “.
Lư Dục không tán thành ý kiến này và nói rằng: “Bệ hạ nói rất có lý, muốn tuyển chọn một nhân tài thực sự thì không thể chỉ thiên lệch về người có danh tiếng, nhưng theo ý thần thì danh tiếng cũng có thể phản ánh được năng lực của người ta. Căn cứ vào danh tiếng mà tuyển chọn nhân tài loại thường thì hạ thần thấy cũng xuôi thôi . Có những người rất có tiếng tăm, hơn nữa họ có tu dưỡng cao và đức hạnh tốt, những người này cũng cần phải suy xét tới, chứ không nên hắt hủi họ. Thần kiến nghị bệ hạ nên tiến hành thi cử, chứ không nên mới chỉ nghe họ có tiếng tăm là đã chán nghét rồi bài xích họ”.
Vua Ngụy cảm thấy lời nói của Lư Dục rất có lý, nên đã chấp nhận kiến nghị này, rồi ra lệnh đặt ra luật thi cử quan chức.
Hiện nay, người ta vẫn dùng câu thành ngữ “Họa bánh xung cơ” để ví với hư danh, không giải quyết được vấn đề thực tế, hoặc dùng sự suy tưởng viển vông để an ủi mình.






Trời đã tối, Hoa Nguyên nhìn mấy món ăn được dọn trên bàn, cười nói: “Mọi người đợi chút, ta đi xem Điểm Điểm dậy chưa, đã ngủ cả ngày rồi , cũng nên đi kêu dậy ăn cơm là vừa!”
Sải nhẹ bước chân, Hoa Nguyên đi đến trước giường Điểm Điểm ngủ, mơ mơ hồ hồ thấy trên giường không có lấy một người! Không tin được mà thắp đèn lên, Hoa Nguyên tìm kiếm xung quanh, tìm hết cả viện, cũng không thấy hình bóng Điểm Điểm đâu cả.
“Điểm Điểm…” Hoa Nguyên gọi lớn, vẫn không gọi được Điểm Điểm, ngược lại gọi hết nữ nhân trong lãnh cung ra ngoài.
“Sao thế? Điểm Điểm sao rồi?” Thấy Hoa Nguyên sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, mấy nữ nhân kia hỏi.
“Không thấy Điểm Điểm nữa, Hắc tử cũng không thấy…” Hoa Nguyên nước mắt rưng rưng nhìn bọn họ, tự trách nói: “Tại ta không nên rời khỏi nó, nhất định là nó đã chạy ra ngoài rồi. Nhưng trong cung hiểm ác như vậy, một đứa trẻ như nó, sao ứng phó nổi chứ…”
Lén lút xuất cung, ngay cả đèn lồng mọi người cũng không dám mang theo, may mà hôm nay ánh trăng rất sáng, miễn cưỡng có thể nhìn rõ đường. Ra khỏi cửa lớn của lãnh cung, đám người lại bắt đầu gặp khó khăn: hoàng cung lớn như vậy, đi đâu tìm người đây?
“Nương nương, chi bằng chúng ta đến Ngự thiện phòng trước đi?” Một nương nương hỏi.
“Tại sao?”
“Trẻ con đói, tự nhiên sẽ đi tìm thức ăn…” Lời của nương nương kia còn chưa nói xong, mọi người đều lắc đầu, muốn tìm thức ăn, Điểm Điểm không biết về lãnh cung hay sao? Bây g


Teya Salat