Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2918 lượt.
kia tính sổ. Bây giờ chắc chúng cũng tỉnh rồi, vừa hay, để các ngươi nếm thử sự lợi hại của việc dám động đến người của ta.
Cửa viện, Hỷ công công bật tung cửa, vài người cùng nhau đi vào, bốn tên công công kia vẫn chưa tỉnh lại, Hỷ công công hỏi:
“Nương nương, là bọn chúng bắt Điểm Điểm đi à?”
Tiểu Tiểu cười cười: “Đúng! Ta muốn xử phạt một chút, Hỷ công công sẽ không để ý chứ?”
“Sẽ không, nhưng mà, nương nương vẫn là đừng nên đùa ra nhân mạng, bình thường bọn chúng không tệ, có lẽ là bắt nhầm người, gần đây trong cung có một toán tiểu thái giám đến đây, lúc này, thái giám mới vào bỏ trốn cũng là chuyện thường.”
Hỷ công công thương cảm nhìn Vu công công một cái, bình thường ông ta rất hòa nhã thân thiện, quan hệ với mình cũng rất tốt, bây giờ rơi vào trong tay tiểu tổ tông. Xem ra cũng nên tự cầu phúc đi là vừa.
“Vừa tiến cung? Bọn chúng ở đâu?” Tuệ nhãn giảo hoạt nhấp nháy, Hỷ công công có loại dự cảm không lành, tốt nhất mình đừng nên ở đây, bằng không, nhất định sẽ không có chuyện gì hay ho!
“Nương nương, nô tài nhớ ra còn có việc, phải về trước đây. Ở đây người cứ từ từ mà chơi, từ từ chơi…” Không đợi Tiểu Tiểu đồng ý, ông ta đã từng bước từng bước lui ra cửa, vừa đụng đến khung cửa, kéo theo mấy tiểu thái giám đi theo mình, rồi tức tốc chạy ra ngoài, cứ như thể phía sau có rắn độc thú dữ đuổi theo vậy.
Tiểu Tiểu lắc lắc đầu, than thở: “Chạy gì chứ, oan có đầu nợ có chủ, hôm nay ta còn chưa muốn đem ngươi ra trút giận!”
Đúng thế, trước nay Tiểu Tiểu vẫn yêu hận rạch ròi, muốn lấy người không liên can đến để trút giận? Nàng mới không phải cái loại tiểu nhân đó thì có?
*
“Hỷ công công, ngài chạy gì vậy?” Chạy tới nỗi hai người cũng đứt hơi thở hồng hộc, khí không lưu thông, công công kia chạy không nổi nữa, ngừng cước bộ, thở phì phò.
“Tiểu Chí tử, tiểu tổ tông kia đã cười như thế rồi, không chạy là đồ ngu, không có quả tốt cho chúng ta ăn…”
Đối với Tiểu Chí tử này, Hỷ công công vẫn rất yêu thích, trước giờ vẫn rất đề bạt hắn.
“Nương nương kia ở cung nào vậy, hình như là lãnh cung…”Tiểu Chí tử nặn óc suy nghĩ, vẫn không hiểu tại sao Hỷ công công lại khẩn trương như vậy。
“Suỵt!” Bịt miệng hắn lại, Hỷ công công khẩn trương nhìn xung quanh, nói nhỏ: “Chuyện đêm nay, cái gì ngươi cũng không nhìn thấy. Người kia là Tiên phi ở lãnh cung, sau này lanh lợi chút, tuyệt đối đừng đắc tội với nàng ta, biết chưa?”
____________
Giải thích:
(*) Hữu kinh vô hiểm: Bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm.
Hỷ công công lén lút trở về bên ngoài Ngự thư phòng, thấy công công lo lắng nhìn ngó xung quanh, ông bất an hỏi:
“Chuyện gì vậy, Hoàng thượng gọi ta à?” Thân là thiếp thân thái giám, không làm tốt bổn phận, hình như tội thật không nhỏ đâu.
“Một canh giờ trước Hoàng thượng đã tìm ngài rồi, tiểu nhân nói ngài đi nhà xí rồi, nhưng mà…”
Nhất thời đầu của Hỷ công công toát mồ hôi lạnh, đi nhà xí, cho dù là lúc Hoàng thượng bị bệnh, cũng chỉ có nửa canh giờ, mình lại tới một canh giờ, ai tin chứ? Nơm nớp lo sợ đi vào, thấy rượu và thức ăn vẫn còn trên bàn, Hoàng thượng và Sóc vương vẫn còn chưa uống rượu xong. Cúi thấp đầu, Hỷ công công nghĩ muốn giải thích, nhất thời lại không biết phải giải thích thế nào mới hay.
“Về rồi à?” Hoàng thượng ngẩng đầu lên, cười như không cười nhìn ông ta.
“Trẫm biết rồi, Hỷ công công, ngươi đi đi!”
“Hoàng huynh, đứa trẻ nào?” Sau khi Hỷ công công lui xuống, Sóc vương tò mò hỏi.
“Haizz, một bé trai năm sáu tuổi, rất thông minh, rất thú vị. Hôm nay…” Hoàng thượng không ngại đem chuyện xấu hôm nay của mình nói cho Sóc vương, ngay đến chuyện đứa trẻ kia hạ độc chúng phi tử, cũng nói tuốt ra, Sóc vương trầm tư nhìn Hoàng thượng, huynh ấy thật không bình thường.
“Hoàng huynh, nếu như người hạ độc thật sự là đứa trẻ kia, huynh không truy cứu sao?” Vì để chứng minh suy đoán của mình, Sóc vương hỏi dò.
“Haizz, ta tin đứa trẻ kia, tuy hơi nghịch ngợm, nhưng tuyệt đối không vô duyên vô cớ hại người. Cho nên, nhất định là chúng phi tử đã nói gì đó, hoặc là muốn đánh nó nên nó mới hạ độc tự vệ. Đệ cũng biết, mấy ả am hiểu làm loại chuyện này nhất.” Khoát tay tỏ vẻ không sao cả, nhưng cũng biểu lộ sự tín nhiệm hoàn toàn đối với đứa trẻ kia.
“Hoàng huynh, huynh biết họ am hiểu làm loại chuyện này nhất, huynh còn không quản họ sao?” Đây chính là chỗ Sóc vương không hiểu, rõ ràng hoàng huynh rất ghét nữ nhân, lại lấy nhiều nữ nhân tiến cung như vậy, ra vẻ lời ấm giọng mềm làm bộ dáng tướng công tốt với họ.
“Sóc, đây chính là chỗ bất đắc dĩ của vi huynh. Vì triều chính, vì quốc gia của chúng ta, vi huynh chỉ có thể hi sinh hạnh phúc của mình. Nữ nhân đối với một đế vương mà nói, không có yêu hay không yêu, chỉ có thể xem nàng ta hữu dụng hay không, rồi đem nàng ta tiến cung, không hữu dụng, cho dù muốn vào cung cũng không vào được. Nhưng vi huynh không thể có được hạnh phúc, cũng sẽ không để hai đệ giống vậy đâu. Đệ cũng rõ, vi huynh xưa nay chưa hề bức bách c