Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2919 lượt.

g huynh, đệ ghét y, chắng ưa y tẹo nào hết! Nhưng, hoàng huynh, đệ cứ cảm thấy mục đích của tên tiểu tử kia không trong sáng, huynh vẫn nên cẩn thận chút!” Sóc vương tốt bụng khuyên nhủ.
“Sóc, đệ đa tâm rồi, y chỉ là một người có y thuật cao minh thôi. Ta còn muốn giữ y ở lại trong cung nữa đấy. Đệ xem, căn bệnh mà ngay đến ngự y cũng đành bó tay, y lại có thể giải quyết dễ dàng như vậy, người như vậy nên giữ lại dốc sức vì triều đình. Sóc, yên tâm, hoàng huynh đã quan sát rồi, y không có võ công, chỉ là một đại phu bình thường thôi!”
Nghĩ đến việc giữ y lại làm thái y, tâm tình Hoàng thượng trở nên sáng sủa. Làm sao để giữ y lại đây, cách tốt nhất là ban hôn, nhưng y đã có gia thất rồi, thật đúng là chuyện đau đầu đây?
Tiểu Tiểu trốn phía trên Ngự thư phòng, nghe thấy lời của người phía dưới, trong lòng vui lên không ít. Hóa ra Sóc vương kia thật không thể khinh thường, đã đóng giả nam rồi mà vẫn còn hoài nghi mình, may mà không không đứng ở phương diện nữ nhân mà suy nghĩ, bằng không, nhất định sẽ đoán ra mình. Điểm Điểm cũng không ở đây, ngày mai vẫn đừng nên đến gặp Hoàng thượng, ngộ nhỡ hắn thật sự giữ mình lại trong cung làm thái y, vậy chẳng phải rắc rối lắm hay sao?
Khí phi của Hoàng thượng, trong chớp mắt liền trở thành thái y được Hoàng thượng tín nhiệm nhất. Nếu như sau này đem chuyện này nói cho Hoàng thượng, không biết hắn nên khóc hay nên cười nữa, Tiểu Tiểu cười thầm nói: mặc kệ hắn khóc hay cười, nhất định sẽ không để người ta thất vọng đâu.
Không nghĩ nữa, vẫn là tìm Điểm Điểm quan trọng hơn. Nhẹ nhàng bay ra ngoài Ngự thư phòng, điểm huyệt đạo của Hỷ công công rồi nhấc ông ta sang một chỗ, nhìn cái bản mặt kinh ngạc đến độ có thể nuốt đầu lưỡi vào miệng, Tiểu Tiểu buồn cười:
“Nhìn thấy ta có cần phải kinh ngạc vậy không?”
“Tiểu tổ tông…Tiên phi, người…sao lại đến đây?” Hỷ công công líu lưỡi nhìn nàng, Tiên phi này, sao còn biết võ công thế này, hình như có chút rắc rối, là Hoàng thượng gặp rắc rối rồi đây.
“Ta muốn đến đây, tất nhiên có thể đến. Hỷ công công, ám nhân ngươi sắp đặt trong cung có bao nhiêu người?” Công công có quyền thế, thông thường đều sắp đặt người ở các cung, để dùng khi cần thiết.
“Có hai ba chục người…” Hỷ công công trấn định lại, xem ra lần này nàng ta đến tìm mình giúp đỡ, không phải đến gây chuyện, không sợ không sợ!
“Điểm Điểm mất tích rồi, chính là không lâu sau khi ngươi đến tìm ta. Hỷ công công, tức tốc liên hệ với họ, kêu họ giúp ta tìm người!” không phải thỉnh cầu, chỉ là mệnh lệnh. Hỷ công công không bực bội, khi nghe tin đứa trẻ kia mất tích, trong lòng ông cũng cả kinh, không phải bị phi tử nào bắt đi đấy chứ? Điểm Điểm đắc tội với họ, bị bắt rồi còn có kết cục tốt hay sao?
“Tiên phi, buổi trưa hôm nay, có một đứa trẻ hạ độc chúng phi tử, đứa trẻ đó chắc là Điểm Điểm phải không?” Hỷ công công khẩn trương hỏi, nếu đúng như vậy, thì thật sự có chút phiền phức. Điểm Điểm một lúc mà đắc tội với nhiều người như vậy, bọn họ đều có khả năng bắt Điểm Điểm.
“Là Điểm Điểm, có liên quan đến mấy ả đó à? Ta đến cung của mấy ả đó xem rồi, không nhìn thấy người.” Tiểu Tiểu buồn bực nhìn ông ta, nếu như có người, còn cần phải đến đây tìm ông ta hay sao?
“Nương nương, người ở trong cung lâu vậy rồi, điểm này người còn không rõ hay sao? Mấy ả sao có thể làm một cách trắng trợn như vậy, cho dù có bắt được người rồi, cũng chỉ đem người giấu đi rồi từ từ hành hạ, sẽ không để ai nhìn thấy đâu…”
Hỷ công công không nói nhìn Tiểu Tiểu một cái, sao nương nương ngay đến thủ đoạn đơn giản như vậy mà cũng quên?
“Vậy à? Vậy chẳng phải Điểm Điểm sẽ gặp nguy hiểm hay sao, ta đi tìm tiếp…” Nghe thấy sẽ bị hành hạ một cách âm thầm, tim Tiểu Tiểu đau nhói, Điểm Điểm, con ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện nha.
“Nương nương, giao cho nô tài đi tra đi, người của ta nhiều, âm thầm tra cũng tốt…”
Hỷ công công đột nhiên trợn to mắt nhìn phía sau Tiểu Tiểu, kinh hoảng không thốt được câu nào.
“Sao thế, Hỷ công công?” Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn ông ta, không phải đột nhiên bị điểm huyệt đấy chứ. Lắc ông ta một cái, ông ta nhắm mắt lại “Sói…”
“Sói?” Quay đầu lại, trùng hợp nhìn thấy một con sắc lang đang há miệng, thè lưỡi đứng phía sau mình, bộ dạng này, bị Hỷ công công hiểu lầm rằng sói muốn ăn thịt người. Tiểu Tiểu tay vỗ lên đầu Hắc Tử, tức giận nói: “Hắc Tử, ngươi trông trẻ thế nào vậy hả, Điểm Điểm đâu?”
Hỷ công công chấn kinh trợn mắt, Hắc Tử, không phải nó muốn ăn Lão đại hay sao? Lúc nãy sao mình lại quên nhỉ, tiểu tổ tông này có một con sủng vật đặc biệt.
“Ngươi biết Điểm Điểm ở đâu?” Mừng rỡ nhìn nó, tim Tiểu Tiểu đánh thịch.
“Còn không mau dẫn ta đi! Chạy mau lên!” Thấy Hắc Tử gật đầu, Tiểu Tiểu vỗ mông nó một cái, Hắc Tử ủy khuất nhìn Tiểu Tiểu: chủ nhân, ta là sói, không phải ngựa!
“Nhanh lên, nếu không, ta lột da sói của ngươi…”
Thấy chưa, cái này gọi là mẹ nào con nấy, hai người này ngay cả lời nói uy hiếp “sói” cũng y chang nhau.
“Nương nương, đợi ta với, nói không chừng ta cũng có thể…” Hỷ công công thấy con sói đ


XtGem Forum catalog