Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2967 lượt.
ác đệ lập phi?” Hoàng thượng thở dài, cũng chính vì trách nhiệm của hắn, hai đệ đệ có nữ nhân, nhưng vẫn chưa chịu lập phi, cũng không sinh con.
Có lúc, hắn hoài nghi, bản thân làm như vậy, rốt cục có đúng hay không? Nhìn tuổi tác của hai đệ đệ càng ngày càng lớn, nhưng đối với chuyện chung thân đại sự thì không đề cập đến, thật sự có thể vĩnh viễn như vậy hay sao? Có cần định ra kì hạn cuối cùng cho các đệ ấy hay không?
“Ha ha, thế thì vất vả cho hoàng huynh rồi. Đúng rồi, thiên kim của Vu thừa tướng, hoàng huynh thật sự để nàng ta ở lãnh cung suốt đời hay sao?” Nghĩ đến nữ nhân kia, Sóc hiếu kỳ hỏi.
“Nàng ta à, để nói sau đi. Ra ngoài thì chắc chắn rồi, nhưng phải đợi một thời gian, trẫm đã bảo bọn họ quan tâm chiếu cố đến nàng ta, không biết bây giờ nàng ta đã chết hay chưa?” Nghĩ đến nữ nhân kia, Hoàng thương liền tức anh ách, trước không nói đến sự vô lý của nàng ta, nhưng chuyên long bào lần trước đã khiến hắn mất hết cả mặt mũi!
Thật ra, đây còn chưa phải chuyện đáng hận nhất, chuyện đáng hận nhất đó là, bản thân mình lại thường xuyên nhớ đến nàng ta, cái này không thể được, hơi nguy hiểm.
“Quan tâm chiếu cố?” Cả kinh nhìn Hoàng thượng, qua buổi tối ngày hôm đó, tuy nhìn không rõ lắm, nhưng hình như nàng ta sống rất tốt: “Hoàng huynh, quan tấm chiếu cố thế nào?”
“Sóc, hôm đó chẳng phải đệ cũng đi theo hay sao? Chính là cứ hai ngày thì cho ăn một bữa cơm thừa, ở căn phòng kém nhất, không cho nàng ta vật dụng gì hết…” Hoàng thượng cười tà khí, bây giờ hắn rất muốn qua đó xem dáng vẻ chật vật của nàng ta, xem nàng ta còn dám trừng mắt với mình nữa không!
“Khụ khụ…” Sóc vương suýt chút nữa thì sặc nước miếng, hôm đó lúc đi gặp nàng ta, sao tình trạng của nàng ta so với lời của Hoàng thượng lại tương phản thế nhỉ? Đấy là sự quan tâm chiếu cố của Hoàng thượng đấy hả? thấy dáng vẻ Hoàng thượng nói đến hưng phấn bừng bừng, Sóc vương quyết định trước không nói với huynh ấy, đợi mình đến đó xác định xong rồi nói cũng không muộn.
“Hoàng huynh, theo như huynh nói, huynh vì quốc gia nên mới lấy đám nữ nhân kia. Đối với cơn giận của thừa tướng, cũng không thể đổ hết lên người nữ nhân, chuyện thế này, truyền ra ngoài sẽ có ảnh hưởng không tốt với hoàng thất chúng ta. Hơn nữa, đối phó một nữ nhân, đệ cảm thấy nên đối phó một cách hoa lệ mới vui…”
Nếu như đoán không sai, gần đây Vu thừa tướng sẽ liên danh thượng thư với người khác, đến lúc đó mới thả Thủy Tiên ra thì không hay cho lắm, chi bằng bây giờ để nàng ta ra ngoài, vẫn có thể khiến nàng ta sống không bằng chết. Mấy lời này, không cần nói, Hoàng thượng tư nhiên cũng biết, ba huynh đệ bọn họ, có rất nhiều chuyện chỉ cần một ánh mắt là hiểu.
“Sóc, đê xác đinh à?” húp ngụm rượu, Hoàng thương cười biếng nhác nói.
“Nắm chắc chín phần!” Sóc vương cười nhìn Hoàng thượng.
“Được, vậy thả nàng ta ra ngoài đi. Cũng nên để Vu thừa tướng nếm ít mật ngọt, còn con trai Vu Hoa của ông ta, đệ cảm thấy nhân phẩm ra sao?” Hoàng thượng chơi đùa nhẫn ngọc trên tay, cười đến nỗi khiến người ta kinh hãi.
“Y ngược lại là người có thể tín nhiệm, nghe nói là tài hoa xuất chúng, tính cách cương trực!” Sóc vương nghĩ một hồi, thật sự có duyên gặp mặt vài lần với Vu Hoa.
“Tốt, an bài vào chỗ khuyết đi, Vu tướng cũng đến lúc dưỡng lão rồi. Đừng quên, Tiên phi lúc đầu là do người quen của hoàng hậu chọn!”
Tiếng ly rượu va chạm nghe rất rõ, hai người nhìn nhau cười, trò chơi thật sự sắp bắt đầu rồi, trong cung cũng sắp có biến động.
***
Không đùa ra mạng người là đươc chứ gì? Tiểu Tiểu cười trộm môt chút, Hỷ công công thật đáng yêu, nói chuyện cũng chừa cho mình một đường lui. Mình không đùa chết bọn chúng, để người khác đùa chết chúng không phải được rồi sao.
Cười lớn đi vào trong phòng, nhìn bốn tên công công ngủ như heo chết, nàng nghĩ thầm: nên dẫn một ma ma đến, giúp mình đánh người bớt giận cũng tốt. Đích thân động thủ, sẽ rất mệt.
Trong viện có nước lạnh, nhưng Tiểu Tiểu lại lười đi lấy, động thủ đánh người, đấy là chuyện của kẻ dã man. Không cần động thủ, mà vẫn có thể sửa người ta đến thừa sống thiếu chết, đây mới chính là cảnh giới cao nhất của việc chỉnh sửa người.
Tiểu Tiểu lấy từ trong lòng ra một cái bao nhỏ, lúc mở ra chỉ thấy trong đó là mấy ngân châm nhỏ, tùy ý rút ra vài cây, ném về phía người đang ngủ, mỗi người một cây, không nhiều không ít, xong việc, bọn chúng đau đến nỗi mở mắt ra.
“Ai? Ai to gan như vậy dám đánh bản công công?” Vu công công ngồi dậy, sờ cái lưng hơi đau, đụng trúng ngân châm, bắt đầu đau nhức.
“Nếu ngươi không sợ chết, cứ việc động vào, sâu thêm một thốn (1), thì ngươi có thể đi găp Diêm vương rồi đấy.” Tiểu Tiểu cười cười nhìn ông ta, miệng khinh thường nói.
“Cô là ai?” Vài công công đứng lên, nhìn nữ tử ăn mặc bình thường này, không phải cung nữ ở cung nào đó đấy chứ? Cung nữ này cũng quá to gan rồi đấy.
“Không tin, thì ngươi cứ động thử đi?” Nhướn nhướn mày, Tiểu Tiểu ung dung ngồi xuống, cười nhìn bọn chúng nghiến răng nghiến lợi. Còn chưa tin à? Còn dám sờ ngâm châm?
“Rốt