Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3352 lượt.
ó chạy đi rồi, ông muốn giúp một tay, trong nháy mắt, bên cạnh ông, còn đâu bóng người, bóng sói nào nữa?
——
“Chính là đây sao?” một cái viện không lớn lắm, bốn phía đều là những căn phòng nhỏ độc lập, duy nhất trong một căn phòng lớn hơn chút, bốn tên thái giám đang uống rượu, nhậu nhẹt, nhưng cũng không thấy tung tích của Điểm Điểm.
“Điểm Điểm ở đâu? Dẫn ta đi?” Mấy tên này dám nhốt Điểm Điểm, xem bà đây giáo huấn các ngươi ra sao. Nhưng mà, Tiểu Tiểu muốn xác dịnh tình hình của Điểm Điểm trước, mấy kẻ kia cứ nghỉ ngơi một lát đi.
Chẳng cần thứ gì tốt, một tí mê dược cũng đủ khiến họ ngủ đến không biết trời trăng gì luôn. Sau khi thấy từng người một ngã xuống, Tiểu Tiểu mới cùng Hăc Tử nghênh ngang nhảy vào trong viện, Hắc Tử trực tiếp chạy đến một góc.
“Căn này?” Nhìn thấy một căn phòng nhỏ ngay cả cửa sổ cũng không có, chắc Điểm Điểm ở trong đó sợ hãi lắm đây? Vội lấy xuống một cây trâm cài tóc, cậy lỗ khóa của cái khóa kia vài cái, cái khóa “pặc” một tiếng liền mở, đẩy cửa ra, mượn ánh đèn yếu ớt ở bên ngoài, Tiểu Tiểu thấy có người cuộn mình nằm ngủ ở góc tường, trong lòng mới buông lỏng một chút.
Bước nhanh về trước, đem Điểm Điểm ôm vào lòng, Điểm Điểm vẫn chưa tỉnh, nhiệt độ nóng rực trên người Điểm Điểm làm Tiểu Tiểu nhăn mày: đáng chết, mấy canh giờ không gặp, nó lại bị sốt thế này đây!
“Điểm Điểm, tỉnh dậy đi, là mẫu thân đây!” Lắc lắc đầu của bé, bé lại vẫn hôn mê, Tiểu Tiểu thử bắt mạch, thời gian phát sốt không lâu, hơn một canh giờ rồi, cần phải thi châm ngay lập tức!
Sờ lên người, mới biết vội vàng ra ngoài, ngay cả châm cũng không mang theo. Ôm Điểm Điểm lên, không kịp trả thù mấy tên công công kia, Tiểu Tiểu nhanh chóng về lãnh cung, trước tiên giúp Điểm Điểm bớt sốt đã rồi nói sau.
“Lão đại, tỷ về rồi?” Bọn Hoa Nguyên trở về không lâu, liền nhìn thấy Tiểu Tiểu mặt mày sa sầm, quan tâm hỏi.
“Tránh ra, ta phải cứu Điểm Điểm trước đã!” Con đường ở cửa tức tốc tản ra, Tiểu Tiểu lập tức dặn dò:
“Đun ít nước nóng, một lát tắm cho Điểm Điểm; nấu ít canh gừng, phải nóng, mau chuẩn bị đi!” trong lúc nói chuyện, từ dưới giường lấy ra một túi châm, xốc túi châm lên, bên trong xếp mấy chục cây ngân châm dài ngắn không đều, to nhỏ không đồng nhất. Từng cây ngân châm, dưới ánh sáng của ngọn nến phát ra ngân quang, sáng chói làm người ta không mở mắt được.
“Lão đại, cái này…” Hoa Nguyên kinh hãi đánh giá Tiểu Tiểu, Lão đại này còn có bao nhiêu mặt mà bọn họ không biết nữa đây? Tỷ ấy thật sự là Tiên phi sao? Sao trước nay mình không biết, một nữ tử cũng có thể biết nhiều thứ như vậy?
Dịu dàng xốc chăn lên, sau khi giúp Điểm Điểm cởi y phục, Tiểu Tiểu mau chóng rút ngân châm ra, hạ từng cây châm xuống, vừa nhanh vừa chuẩn.
Trong nháy mắt, trên người Điểm Điểm đã sớm chi chít ngân châm, cứ như một con nhím nhỏ vậy, nằm sấp trên giường, trầm lặng ngủ.
Một cung nữ đi vào, hỏi nhỏ: “ Lão đại, nước và canh gừng đã chuẩn bị xong rồi, khi nào thì dùng?”
“Bây giờ!” Bỏ bàn tay nhỏ bé của Điểm Điểm xuống, Tiểu Tiểu thư thái cười, cuối cùng cũng được rồi, tắm táp xong là có thể bớt sốt, lúc nãy thật sự là hữu kinh vô hiểm (*).
Nếu như, mình chậm một canh giờ, nói không chừng, Điểm Điểm lúc này sớm đã…
Không dám nghĩ tiếp nữa, mấy kẻ kia, toàn bộ đều đáng chết! Một lát, bà đây sẽ qua đó tính sổ với các ngươi!
Rút ngân châm, Điểm Điểm vẫn chưa tỉnh, thử độ ấm của nước, Tiểu Tiểu đem bé ngâm trong nước, cảm giác nóng nóng, khiến cho “đứa trẻ say ngủ” kia mở mắt, nhìn thấy Tiểu Tiểu.
“Mấu thân, cuối cùng người cũng đến, người đến cứu con à? Con đã nói với họ là con không phải Tiểu Bảo rồi, họ còn muốn bắt con, còn nói ngày mai để con làm thái giám….hu hu, mẫu thân, bọn họ thật đáng sợ, vứt con trong một căn phòng vừa tối vừa lạnh, cũng không cho con cơm ăn….mông của con còn đau nè…”
Điểm Điểm lúc này, chỉ là một đứa trẻ, ngay đến lời nói ra, cũng giống như một đứa trẻ. Đứt quãng, là nỗi sợ hãi của bé, Tiểu Tiểu đau lòng ôm lấy bé, bất chấp nước trên người bé làm ướt y phục của mình.
“Điểm Điểm, là mẫu thân không tốt, không chăm sóc tốt cho Điểm Điểm. Điểm Điểm đừng sợ, không sao rồi, đến nhà rồi…” Nước mắt, cứ như vậy không hề dự báo mà chảy xuống, là nước mắt của Tiểu Tiểu, cũng có nước mắt của Điểm Điểm. Hai người, vốn là hai người thông minh cực điểm, đã bao lâu không rơi nước mắt rồi, bé không biết, nàng cũng không biết. Lúc này, hai mẹ con đều rơi nước mắt, hơn nữa còn khóc rất thương tâm, rất thương tâm.
“Đến nhà rồi?” Điểm Điểm ngẩng đầu, thấy mấy dì phía sau đang sụt sịt khóc, bé nhếch miệng mỉm cười: “Thật sự đã về nhà? Dì, mấy dì khóc khó coi quá!”
Thật là trẻ con, rất nhiều người đều than như vậy. Tại sao lại khóc, còn không phải vì nhóc hay sao? Nhóc hay nhỉ, dám cười nhạo bọn ta!
Chỉ là không ai nói, chỉ cần trở về là tốt rồi!
Uống canh gừng nhân lúc còn nóng, cơn sốt trên người của Điểm Điểm cũng đã được đẩy lùi, sau khi dỗ bé ngủ, Tiểu Tiểu gọi Hoa Nguyên đến, lại dặn dò Hắc Tử một chặp, vậy mới yên tâm đi tìm mấy tên công công