Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2935 lượt.

hân ta đây tốt bụng nói cho nàng biết, chỉ cần nàng ngoan, chủ nhân sẽ thường xuyên chiếu cố nàng.”
Một tay giữ gáy nàng, một tay bắt lấy tay nàng, hắn đột nhiên áp lấy môi nàng, hút lấy sự ngọt ngào của nàng.
“Ngươi…” Tận lực hút lấy lời nói chưa ra khỏi miệng kia, Hoặc mị hoặc nhìn mắt nàng, mãi đến khi mắt nàng bắt đầu mê mang, từ từ nhắm lại…
“Sao nào, cảm thấy dễ chịu chứ?” Hồi lâu sau, hắn rời khỏi môi Tiểu Tiểu, vừa ý nhìn khuôn mặt đỏ lựng kia.
“Dễ chịu cái đầu ngươi á!” thanh tỉnh lại, Tiểu Tiểu chà chà môi, mất mặt, vừa nãy lại trầm mê vào mỹ nhân kế của hắn.
“Nàng nói gì?” Nhìn động tác chà môi của nàng, Dạ Hoặc híp mắt lại, nguy hiểm nhìn Tiểu Tiểu.
“Không…” Tiểu Tiểu sợ sệt nhìn hắn, võ công hắn quá cao, tâm cơ quá sâu, không cùng đẳng cấp với mình.
Không thể trêu chọc hắn, quá nguy hiểm! Cảnh giác nhìn hắn, mắt nhìn bốn phía, nghĩ muốn tìm một người quen, tìm một trợ thủ…
“Hỷ công công…” lướt qua người Hoặc, Tiểu Tiểu tìm thấy một bóng người quen thuộc, là Hỷ công công! Nàng cao hứng gọi.
Dạ Hoặc quay đầu lại, nhìn vị công công đang quay đầu lại kia, khó hiểu nhíu mày: Hỷ công công? Sao nàng lại quen biết người trong cung, bản thân đã từng tra qua, nàng không phải người của Lân vương phủ, chẳng lẽ là người trong cung sao? Thế tối hôm đó, mấy vết tích trên người nàng là do ai làm? Nàng có quan hệ gì với Lân vương? Trừ phi, thân phận thật của nàng là phi tử của Hoàng thượng?
Nhưng sao phi tử của Hoàng thượng nửa đêm canh ba lại chạy đến Lân vương phủ chứ? Ngoại tình, giúp Hoàng thượng đội mũ xanh?
Trong lúc suy tư, Tiểu Tiểu đã giãy thoát khỏi tay hắn, chạy tới bên Hỷ công công, Hỷ công công cao hứng nói:
“Ây da, Tiêu đại phu, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi. Hoàng thượng còn đang đợi ngài đấy, chẳng phải ngài đã hẹn với Hoàng thượng hôm nay sẽ vào cung hay sao? Mau đi đi, Hoàng thượng sắp hạ triều rồi…”Dạ Hoặc không đuổi tới đây, Tiểu Tiểu cứ thế nghênh ngang ngồi lên cỗ kiệu phía sau Hỷ công công, chớp mắt thì kiệu đã xuất phát.
Sau khi đi được rất xa, Tiểu Tiểu vén màn kiệu, nhìn chỗ mình đứng lúc nãy, sớm đã không thấy bóng dáng Dạ Hoặc, nàng làm mặt quỷ, thầm nói: nguy hiểm thật!
Sao chỉ đơn giản thế này nhỉ, còn tưởng hắn sẽ qua đây ngăn mình nữa chứ? Vắt óc uy nghĩ, sau một hồi mù mờ mò mẫm, đánh chết nàng cũng không xuất cung nữa, xuất cung liền xúi quẩy, đây là kinh nghiệm đúc kết lâu nay của nàng.
“Tiêu đại phu, tối qua ngài tá túc ở đâu vậy?” trong kiệu yên tĩnh, Hỷ công công nhìn Tiêu đại phu, hòa ái hỏi.
“Khách điếm ấy!” Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn ông ta, mình hình như đã đặt phòng một ngày.
“Lúc nãy khi ta đến khách điếm hôm qua hỏi, chưởng quỹ nói ngài không có trở về?” Điệu cười của Hỷ công công có chút khôi hài làm cho người ta cảm thấy tức cười, thật tương xứng với tên của ông ta——Hỷ công công!
“Vậy sao? Lúc trở về thì đã muộn rồi, ta tìm một nhà khác ở lại. Đúng rồi, Hỷ công công, bệnh của Hoàng thượng không tái phát đấy chứ?” Tiểu Tiểu thầm than một tiếng, đáng lẽ nên căn dặn sẵn chưởng quỹ phải nói thế nào, làm sao ngay cả câu hỏi đơn giản này mà cũng quên vậy cà.
“Y thuật của đại phu cao siêu, Hoàng thượng rất khỏe, bệnh của Hoàng thượng không tái phát!” Hỷ công công cười cười, thành thật nói: “Cảm ơn Tiêu đại phu! Cảm ơn ngài đã chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng!”
“Thế thì không cần đâu, chữa bệnh hại người vốn là việc mà một đại phu nên làm…” Tiểu Tiểu khiêm tốn nói, vừa nãy nàng không chú ý, nàng nói là quy tắc của nàng, chứ không phải quy tắc của Tiêu đại phu
“Hả…chữa bệnh hại người á?” Hỷ công công kinh ngạc há miệng, y không phải cứu người, là hại người á? Thế chẳng phải Hoàng thượng sẽ gặp nguy hiểm hay sao? Làm đại phu lại có nguyên tắc này à?
“Ha ha, ta có nói là chữa bệnh hại người sao? Đại phu chắc chắn là chữa bệnh cứu người rồi, Hỷ công công ông có phải nghe nhầm rồi không?” Tiểu Tiểu thầm mắng mình mấy tiếng, sao lại nói quy tắc của mình ra nhỉ.
“Đại phu, chắc là ta nghe nhầm, ngài tiếp tục, ngài tiếp tục…” Hỷ công công ngượng ngùng cười, Tiểu Tiểu lại lắc lắc đầu, thuận miệng nói:
“Không nói nữa, mệt rồi, chợp mắt cái đã, đến nhớ gọi ta!”
“Vâng, ta biết rồi!”
Không lâu sau, kiệu đã đến hoàng cung, vì người trong kiệu là khách quý của Hoàng thượng, hơn nữa khách quý đang ngủ say sưa, vào cửa cung cũng chưa dừng kiệu, trực tiếp khiêng Tiểu Tiểu đến bên ngoài Ngự thư phòng của Hoàng thượng. Nghe nói, Hoàng thượng đã hạ triều, đang nổi bão ở Ngự thư phòng!
“Cái gì? Toàn bộ tiểu thái giám đều chạy hết rồi sao?” Một tiếng thét giận dữ, làm cho Tiểu Tiểu đang ở trong mộng cũng phát run, chạy rồi thì thôi? Phát hỏa gì chứ?
“Đại phu, đến rồi, dậy đi!” Hỷ công công nhỏ giọng gọi, ông không biết lúc này lại để vị đại phu này đến có phải chuyện tốt hay không, Hoàng thượng vẫn cò đang phát hỏa kia kìa.
“Ừm.” Mở mắt ra, Tiểu Tiểu nhớ đến tiếng thét ban nãy, sao cứ cảm thấy có liên quan đến mình nhỉ? Tiểu thái giám, có phải chính là đám trẻ tối qua mình thả đi không nhỉ. Chúng nó thật sự chạy


Ring ring