Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3369 lượt.

hết rồi à, tốt, quá tốt rồi. (Tác giả: Ây, cô đã tống hết ra ngoài, chúng nó đương nhiên là chạy rồi!)
Sau khi Hỷ công công đi vào giây lát, thì có người truyền Tiểu Tiểu vào, nhìn năm tên thái giám quỳ dưới đất, Tiểu Tiểu khó hiểu lắc đầu, sao lại là năm tên nhỉ? Hôm qua không phải bốn tên hay sao, chẳng lẽ thái giám cũng biết đẻ à? Qua một dêm thì lòi ra thêm một tên? Nhưng mà mấy cái này không liên can gì đến nàng, điều nàng cần làm là xem xem Hoàng thượng sẽ xử trí bọn họ thế nào.
Thấy Tiểu Tiểu vào, Hoàng thượng cười:
“Tiêu Kiếm, ngươi đến rồi à? Ngươi uống trà trước đi, đợi trẫm một lát!”
Tiểu Tiểu gật đầu, sang một bên rót trà ngồi uống, bình phẩm nước trà mà Hỷ công công đưa đến, thưởng thức màn hài kịch trước mắt —— Tối qua, bản thân hạ thủ lưu tình, hôm nay, nàng lại muốn xem xem, mấy tên công công này có mấy cái mạng để sống.
“Ai có thể nói, rốt cuộc là chuyện gì?” Hoàng thượng ngồi trở lại ghế rồng, bốc hỏa nhìn đám người quỳ dưới đất
“Hồi Hoàng thượng, tối qua là do một cung nữ cướp đám trẻ đó đi…” Vu công công là người đừng đầu trong đám thái giám đó, ông ta run rẩy trả lời.
“Cung nữ, ngươi nói xem, nàng ta là người của cung nào? Đem đám trẻ giấu ở đâu?” Vỗ bàn một cái, đám người dưới đất run bần bật.
“Nô tài đáng chết, nô tài không biết…” Mấy tên thái giám dập đầu, thanh âm tun rẩy càng lợi hại hơn.
“Có phải rất xinh đẹp, tựa như tiên nữ…” Hoàng thượng hừ lạnh nói.
“Hoàng thượng anh minh, phải….”
“Có phải nàng ta mang theo đám trẻ đó bay đi? Đó là hơn hai mươi đứa trẻ, không phải hai đứa, làm sao nàng ta mang đi được?”
“Là bay…” Vu công công cũng cảm thấy khó hiểu, sao Hoàng thượng biết hết thế nhỉ? Đầu ông ta cúi càng thấp hơn, Hỷ công công bên cạnh Tiểu Tiểu cũng cúi đầu. Ông biết là do ai làm, nhưng ông lại không dám nói ra.
“Được, được lắm! Một lũ ăn hại, trẫm giữ các ngươi lại thì có ích gì? Lôi xuống, chém!” Hoàng thượng thấy chẳng hỏi được gì từ miệng họ, dứt khoát một hơi chém quách hết cho rồi.
“Chém…” Tiểu Tiểu nỉ non, ánh mắt nhìn Hoàng thượng, giờ đây, nàng mới cảm nhận được khí thế đế vương trên người hắn. Đế vương nhá, dù có thân hơn, tốt với mình hơn nữa, giết người cũng chỉ một câu nói. Một câu nói, có lúc không đơn giản chỉ là mạng của một người.
“Sao thế, Tiêu Kiếm? Ban nãy trẫm dọa ngươi sợ à?” Người cũng đã lôi xuống rồi, Hoàng thượng đi đến ngồi đối diện với chỗ ngồi của Tiểu Tiểu, thấp giọng hỏi.
“Không có! Chỉ là đột nhiên ta phát hiện, ở bên Hoàng thượng tựa hồ như cũng không phải là một chuyện tốt gì!”
Thu hồi vẻ chấn kinh, Tiểu Tiêur phục hồi lại vẻ thản nhiên ban đầu.
“Tại sao?” Hoàng thượng nhìn y, y không chỉ là một đại phu, còn là một người có thể làm bạn được, một người không biết lừa gạt người khác, chỉ biết nói lời thật. Chính vì vậy, tuy chỉ gặp hai lần, hắn đối với y có loại hảo cảm không nói nên lời, hy vọng có thể làm bạn với y
“Vì nguy hiểm, một câu nói của người, là có thể lấy mạng của người bên cạnh mình. Cho nên, theo bên cạnh người, cứ như đem đầu dắt ở bên hông vậy, phải cẩn thận từng chút!” Tiểu Tiểu không giấu giếm, nói ra, cũng coi như vì người bên cạnh hắn trưng cầu chút phúc lợi.
Hoàng thượng trầm tư, ánh mắt không ngừng đánh giá trên mặt Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu uống trà như thường, khóe miệng vẫn như cũ mang theo ý cười.
“Hỷ công công, xem bọn họ chết chưa. Nếu chưa chết, đánh bốn mươi trượng, do ngươi phụ trách nhé!” Tay Hoàng thượng gõ nhè nhẹ trên mặt bàn, hắn phải giữ Tiêu Kiếm này lại, không thể để lại ấn tượng tàn bạo về hắn như vậy được, hắn nghĩ.
“Hoàng thượng…” Hỷ công công vừa ra ngoài, một công công khác ở bên ngoài xin chỉ thị.
“Vào!” Ngự thư phòng, vốn là trọng địa, công công nếu không có chuyện quan trọng gì sẽ không đến đây bẩm báo.
“Hồi Hoàng thượng, cá vàng ở Ngự hoa viên đều chết sạch cả rồi…” Công công quỳ xuống, không dám ngẩng đầu.
“Cái gì? Chết sạch cả rồi sao?” Hoài nghi nhìn hắn, cái ao lớn như vậy, nhiều cá như vậy, còn có nhiều người như vậy, sao có thể nuôi chết hết cá vậy được chứ?
“Phát hiện lúc nào?” Hoàng thượng lạnh lung nhìn công công dưới đất.
“Sáng sớm hôm nay, hôm qua vẫn còn tốt lành. Hoàng thượng, nô tài cũng không biết là nguyên nhân gì, đột nhiên chết sạch hết!” Công công cúi đầu, bộ dáng cho người xử trí.
“Tiêu Kiếm, y thuật của ngươi cao minh, đi với trẫm qua đó xem sao!” Quay đầu lại, Hoàng thượng hỏi.
Tiểu Tiểu gật đầu: “Dạ, tiểu nhân tuân chỉ!”
Chết sạch trong một đêm, chi có một nguyên nhân, chính là bị người ta hạ độc. Đối phương nhất định không chỉ vì cá mà hạ độc, điều Hoàng thượng lo là nơi khác trong cung cũng bị hạ độc, thế thì phiền phức rồi đây.
Bên Hoa Thanh Trì, sớm đã vây đầy người, nghe thấy Hoàng thượng đến, một mảng người đen nghịt đều quỳ xuống, Tiểu Tiểu đứng ở phía sau Hoàng thượng, cũng thơm lây hưởng thụ loại cảm giác được người khác quỳ lạy, từ cao nhìn xuống mảng người đang quỳ, thật sảng khoái.
Một người có chút quen mặt, cũng trong đám người đó, bộ y phục đang mặc trên người kia, càng