Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/569 lượt.
chính là dùng để chửi người khác em có biết không ? Ai dám nói thêm một câu nào nữa, Nại Nại nhất định sẽ mắng người đấy, các người mới là dâu thảo vợ hiền, cả nhà các người toàn dâu thảo vợ hiền….
Ngước mắt lên lén nhìn, cô thấy Lâm Trị vẫn cứ mỉm cười. Nại Nại lẩm bẩm một mình, xem ra người này với Lôi Công có cùng kiểu phản ứng. Chỉ có điều mép Lôi Công kéo xuống dưới, còn mép người này thì hướng lên trên mà thôi.
Một Nại Nại đang lẩm bẩm một mình, một Lâm Trị thì không tìm ra chủ đề nói chuyện. Cả hai đều im lặng khiến Tiểu Trần thấy khó xử vô cùng.
“Nhà của công ty hai người có dễ bán không ?” Lâm Trị cảm thấy không khó hơi ngại ngùng, đành tìm một chủ đề bất kì nào đó. Thực ra thì ấn tượng đầu tiên của anh với Nại Nại rất tốt. Nói thế nào nhỉ, cô là kiểu người chưa từng thấy bụi trần nhânh thế. Tất nhiên cũng có cá tính riêng, nhưng thuộc loại lương thiện. Hơn nữa vui buồn giận dỗi đều thể hiện rõ trên mặt, rất đáng yêu, Nại Nại dáng người nhỏ, nên cái gì trông cũng nhỏ nhắn xinh xắn, thêm nữa là bộ váy trắng, mang lại cảm giác như đang gặp hoa khôi thời còn ở trường đại học.
“Căn hộ của chúng tôi hình dạng đúng tiêu chuẩn, ánh sáng đẹp, thêm vào đó giá cả đang trong thời kì khuyến mại, sau này sẽ còn có đường xe điện ngầm đi thẳng vào trung tâm thành phố, cho nên rất dễ bán” Nói đến vấn đề nghề nghiệp, Nại Nại vô cùng nghiêm túc, rất có phong thái của một người bán hàng.
Lâm Trị khẽ nhoẻn miệng cười, chiếc lúm đồng tiền nhỏ khiến Tiểu Trần chết mê mệt. Cô lặng lẽ véo vào lưng Nại Nại. Khi Nại Nại quay người lại nhìn thấy Tiểu Trần lẩm bẩm: “Còn đợi gì nữa, xông lên mau!”
Nại Nại cúi đầu xuống uống trà giả vờ không hiểu gì, thầm nghĩ “Xông cái gì mà xông, ng ta còn chưa nói gì mà!” Tiểu Trần thấy bà chị lại tiếp tục giả ngốc, nên dẫm một cái lên chân. Lần này Nại Nại chịu không nổi, đột ngột đứng phắt dậy nói: “Lâm tiên sinh, chúng ta ra ngoài đi dạo đi”
Hở? Cằm Tiểu Trần suýt nữa rơi xuống bàn, vô cùng kinh ngạc. Tốc độ như vậy thì quá nhanh, đúng là cô muốn Nại Nại xông lên, nhưng đâu thể cầm sào mà nhảy được!
Lâm Trị lại không có phản ứng gì quá lớn, chỉ cúi đầu cười, sau đó đứng dậy nói: “Được! Vậy chúng ta ra ngoài đi dạo thôi”
không phải bản thân cô xảo quyệt, chỉ là do cuộc đời xô đẩy mà thôi!
Nại Nại sau khi lập chiến công hoàng tráng, không quên quay lại nhắc Tiểu Trần: “Tủ lạnh trong nhà còn thức ăn, em nhớ hâm nóng lại rồi mới ăn nhé”
Tiểu Trần chết lặng! Thản nhiên vứt bỏ người giới thiệu như vậy? Còn kêu bà mối về nhà ăn cơm thừa, các người thật quá tuyệt tình….
*****
Trời đã xế chiều, trang phục của Nại Nại vô cùng thu hút, mới bước khỏi quán có mấy bước mà không biết ba người ngước theo. Bộ trang phục của Nại Nại đang mặc kết hợp với chiếc áo sơ mi và quần bò của Lâm Trị đúng là tươi trẻ, vô cùng hợp.
Không thể tập trung vào một điểm nhưng cô vẫn nhìn được rõ khuôn mặt của anh, các nét sáng rõ, khuôn mặt tươi trẻ. Anh có nét giống với Lữ Nghị trc khi kết hôn, lịch sự, hòa nhã, lại có chút trẻ con.
Là cái gì đã khiến con người ta thay đổi? Nại Nại thực tình không biết.
Lúc đó, anh rất yêu cô, luôn tranh giành việc quét nhà rửa bát, còn nằm ngoan ngoãn trên sofa để cô ngoáy tai cho. Chiếc bông ngoáy tai mềm mại, nụ cười ngọt ngào của Nại Nại, chính là một đoạn kí ức sáng chói trong cô.
Sau đó, anh bắt đầu bận rộn, bắt đầu không kịp ăn bữa sáng, bắt đầu giữa đêm về nhà mùi rượu nồng nặc rồi nôn mửa, bắt đầu dần dần không còn hôn cô nữa.
Cuối cùng cũng đến một ngày kết thúc cuộc sống như thế, cô mới dám quay đầu nhìn lại. Lặng lẽ đếm kĩ từng dấu chân in lại từ trước đến nay, cô không thể nhận ra được rốt cuộc mình đã bước thiếu ở chỗ nào, chỗ nào đã khiến cô mất đi gia đình, khiến anh có lí do tìm kiếm đến vòng tay của người phụ nữ khác để giải tỏa những mệt mỏi căng thẳng trong công việc?
Lâm Trị nhận thấy Nại Nại đang ngây người nhìn mình, liền lấy tay xoa cằm rồi trêu Nại Nại: “Tôi nhớ trước khi đến đây đã cạo râu rồi mà”
Những lời nói đùa đầy thiện chí của Lâm Trị khiến Nại Nại bật cười, nụ cười tỏa nắng của cô làm trái tim Lâm Trị khẽ rung động, anh nói: “Thực ra chị nên cười nhiều, vì khi chị cười đôi mắt chị rất đẹp”
Nại Nại lặng đi trước câu nói của Lâm Trị, cô ngước mặt lên suy nghĩ, con người nghiêm túc như Lâm Trị chính là đại diện cho cuộc sống tương lai ổn định, chỉ cần cô dũng cảm bước lên trước một bước, tiếp theo chính là kết thúc viên mãn như trong mơ.
Thế nhưng, bước này, cô không thể bước lên được.
Trên thế giới này có rất nhiều đàn ông tốt, nhưng thật sự phù hợp với một người phụ nữ nào đó thì không nhiều. Lâm Trị rất tốt, nhưng cũng chính vì vậy mà Nại Nại càng tự biết lượng sức mình, cô luôn biết tùy sức mà làm. Đối với chàng trai trẻ trước mặt, cô có một cảm giác không thích hợp khó diễn tả bằng lời, luôn cảm thấy thiếu một cái gì đó.
Cô vốn dĩ cho rằng tuổi tác chính là thứ không thích hợp nhất, nhưng đến giờ phút này, nó cũng chẳng nói lên điều gì, chỉ có điều cô nhận thấy giữa hai người thiếu