Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 134572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/572 lượt.

ổi vô liêm sỉ nhất thiên hạ.
***
LÔI KÌNH mấy hôm nay rất bận rộn, anh làm việc liên tục không ngừng nghỉ, Lão Thất và Hứa Thụy Dương(HTD) bị anh làm cho mệt nhoài, lúc nào cũng kêu ca đòi được nghỉ. Chỉ có mình anh không cảm thấy mệt, không muốn nghỉ ngơi. Bởi vì anh sợ chỉ cần dừng lại một giây thôi, anh sẽ lại nhớ đến những giọt nước mắt của Nại Nại ngày hôm đó.
Thứ người phụ nữ hiền thục cần nhất là cái gì? Hai ngày nay, mỗi khi ngừng công việc chân tay, trí óc anh sẽ tự động hiện lên câu hỏi đó, hết lần này đến lần khác.
Anh thừa nhận trc giờ chưa từng quan tâm đến suy nghĩ của phụ nữ, thậm chí có thể nói là không cần thiết phải làm điều đó. Đối với những người phụ nữ lên giường cùng anh, anh chỉ phải nghĩ coi người cô nào chuẩn, cô nào biết cách phục vụ, còn về tư tưởng, thì mặc xác, nói tư tưởng với tình nhân, chẳng phải là bị điên sao?
Nhưng Tần Nại Nại hình như có chút khác người, mấy câu mắng nhiếc của Nại Nại khiến anh bắt đầu phải suy nghĩ, có lẽ anh đã làm sai điều gì rồi.
Hay là, phụ nữ hiền thục không thích hôn nhau trên đường?
Hay là, bọn họ muốn có được sự tôn trọng của đàn ông?
Đúng vậy. Bọn họ không thể chấp nhậnhafnh vi vượt ngoài khuôn phép. Bọn họ càng không thể tiếp nhận tình cảm đột phát.
LÔI KÌNH hình như cuối cùng đã hiểu ra, anh nhếch mép cười, lấy chiếc đt gọi cho HTD chỉ nói duy nhất một câu: “Giải tán hết đi”
Đầu dây bên kia HTD vẫn còm chưa hiểu ra điều gì, mấy ngày gần đây cả hành động lẫn suy nghĩ của LÔI KÌNH đều bắt đẫu xuất hiện những dấu hiệu của triệu chứng đãng trí của người già, HTD hoang mang ngẩng đầu lại hỏi Hồng Cao Viễn(HCV): “Đại ca nói là, bảo chúng ta giải tán hết đi, thế có nghĩa là sao?”
“Mày nghe nhầm rồi phải không ? Giải tán rồi thì chúng gì mà ăn?” HCV lườm HTD một cái, tay vẫn không ngừng liên hệ địa điểm giao hàng với khách hàng bên Úc.
“Kình ca! Chúng ta chưa thể giải tán được, chỗ Hồng tử vừa nhân vụ làm ăn gần tỉ bạc” HTD báo cáo với khuôn mặt đau khổ.
LÔI KÌNH vừa cười vừa mắng: “Đầu óc của cậu sắp đem cho chó xơi được rồi đấy. Ý anh là cho mấy cậu về nghỉ ngơi, sáng mai đi làm sớm”
HTD bỗng mở to mắt: “Thật ạ? Kình ca, cuối cùng thì anh cũng mở lòng khai ân”
“Đừng nhảm nhí nữa, các cậu muốn làm gì thì đi làm đi, chỗ Lão Thất có cách khiến các cậu vui vẻ, đi tìm Lão Thất đi” LÔI KÌNH cười nói.
“Thế Kình ca, anh định đi đâu?” HTD chợt nhận ra có ẩn tình gì trong câu nói của LÔI KÌNH thì thầm hỏi
“Anh ra ngoài có chút việc, cảnh cáo các cậu không ai được phép đi theo” LÔI KÌNH gằn giọng trong đt, đầu kia HTD răm rắp nghe theo. không đến mười phút sau Húc Đô quốc tế không còn một bóng người, LÔI KÌNH cũng đi ra khỏi văn phòng của mình.
Đột nhiên anh muốn đi tìm Nại Nại để hỏi, có phải đúng là cô muốn cái tự tôn không đánh một xu đó không ? Nếu như cô muốn thứ đồ chơi rẻ tiền đó, anh đồng ý học cách tôn trọng cô, sẽ không tức giận mắng người
***
Kết quả anh lượn quanh khu nhà Nại Nại mấy vòng, nhưng mãi chưa tìm thấy cửa. Hôm đó lúc đưa Nại Nại về trời đã tối, bây giờ trời sáng trưng thì thấy nhà nào cũng giống nhà Nại Nại.
Lúc còn đang do dự xem liệu có nên gọi điện cho cái cô ngốc ấy không, thì đột nhiên anh nhìn thấy sau tấm kính cửa sổ cửa hàng cà phê ở lầu dưới, người phụ nữ ngốc nghếch đó đang bị một người đàn ông nắm chặt tay, luyên thuyên điều gì đó.
Anh lập tức mở cửa chui ra khỏi xe, kiêu ngạo tựa lưng vào ô tô nheo mắt nhìn tình hình bên trong. người phụ nữ ngốc nghếch đó rõ ràng cũng đã nhìn thấy anh, thế mà lại dám to gan quay mặt vào trong không nhìn anh nữa!
Ánh mắt lạnh lùng như băng của anh khiến người đi đường không khỏi run lên, nhưng Nại Nại ngồi trong quán vẫn không hay biết, cô đang cố gắng nghĩ đối sách, cố gắng để thái độ của mình trông có vẻ kiên định hơn một chút.
Sau khi quay lại, Phùng Minh Đạt nói với Nại Nại: “Tần tiểu thư, cô có thể đi được không, nếu cô không ngại, tôi có thể cõng cô đi”
Chú á, chú muốn chết sao? Cứ thế này mà đi ra đã không biết liệu có lết được về nhà không chứ đừng nói là để chú cõng, nhất định sẽ vô cùng thảm khốc.
Nại Nại chẳng dám nói ra lời nào, chỉ cười gượng gạo nói với Phùng Minh Đạt: “Không cần đâu, tôi tự đi được”
Cô thở dài, mặt mày đau khổ đứng dậy. Nói thật chứ, thứ này đúng là thuộc về ý niệm. Lúc Lôi Công chưa tới, thì cô giả bệnh. Còn bây giờ Lôi Công tới, hình như cô đổ bệnh thật rồi.
Mắt cô mờ dần đi, chân bắt đầu mềm nhũn, ruột cô đau thắt từng cơn
Nại Nại mặt trắng bệch nói với Phùng Minh Đạt: “Phùng tiên sinh, ngài đi trước đi, để tôi một mình cũng được…”
Chữ “được” còn chưa kịp nói hết, Nại Nại đã mềm nhũn gục đầu xuống, trong người không còn chút sức lực nào.
Phùng Minh Đạt vội vàng cúi người xuông, quàng lấy cánh tay cô rồi kéo cô vào lòng. Đúng lúc này, cửa lớn quán cà phê bị đạp mạnh bật ra, một người lạ mặt hùng hổ xông vào.
không đợi Phùng Minh Đạt nói gì, ng này đã hất tay anh ra. Phùng Minh Đạt bị bất ngờ nên kêu lên một tiếng, chưa kịp nói gì, lại bị một đạp vào cái bụng to lớ


Teya Salat