Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/578 lượt.
hấy cô đau ốm nên mới bố thí cho cô mà thôi, tôn trọng chính là sự bố thí chết tiệt, không cần phải nói cho cao cấp làm gì, bố thí là bố thí, anh chẳng qua chỉ không thèm chấp cô mà thôi!
Một LÔI KÌNH rất vừa lòng với việc Nại Nại ngoan ngoãn chấp nhận sự bố thí của anh, và một Nại Nại không thèm đoái hoài tới cái sự tôn trọng thi thoảng LÔI KÌNH dành cho cô, hai người ngồi trong phòng bệnh là một phong cảnh khá tuyệt.
Chí ít là LÔI KÌNH nghĩ như vậy.
***
Lúc LÔI KÌNH thuận lợi đưa Nại Nại ra khỏi bệnh viện thì cũng đã rạng sáng tơ mơ. Tiểu Trần cứ giục liên tục nên Nại Nại cũng hối hả giục LÔI KÌNH lái xe nhanh lên.
Người ưa nhẹ không ưa nặng như LÔI KÌNH xưa nay không hề để tâm đến sự thúc giục của người khác, thế nhưng cứ nghĩ tới muốn tôn trọng Nại Nại thì bắt buộc phải phục tùng hành động thế này? Giờ đây, chỉ vì muốn bố thí cho cô, anh đã nhẫn nhịn chịu đựng đến mức độ nội thương, nhưng, việc Nại Nại vẫn thể hiện nguyện vọng mãng liệt rằng cô hận không thể rời xa anh ngay tức khắc khiến anh phiền não đến cực điểm.
Anh kìm nén sự tức giận của mình, quay sang nhẹ nhàng hỏi: “Cô muốn về nhà nhanh thế sao?”
Nại Nại im lặng hồi lâu, chỉ vỏn vẹn buông một câu: “Mẹ tôi dặn buổi tối phải về nhà sớm đề phòng kẻ xấu”
Lý do này rất hay. LÔI KÌNH rất muốn “hỏi thăm” mẹ Nại Nại, nhưng lại không thể phá vỡ hình tượng biết tôn trọng phụ nữ mà anh vất vả tạo dựng trước mặt cô, cuối cùng đành nghiến răng nói một câu: “Mẹ cô nói rất đúng, vô cùng chính xác’
Nại Nại nghi ngờ một lúc, thấy thái độ của anh hôm nay thật kì lạ, thậm chí có thể thấy nói là vô lí. Chẳng lẽ vì bị anh bắt gặp đi xem mặt hai lần nên đang tức giận? Cứ cho là bắt được hai lần thì cũng không cần thiết phải tức giận tới vậy, cô cũng chẳng phải là gì của anh.
Nói là việc của nói, làm lại là việc của làm, bệnh nhát chết của Nại Nại vẫn chưa sửa được, chưa kịp nói ra điều đó, cô đã tự hạ thấp mình đến vài phần: “Lôi tiên sinh, thực ra ngài có thể để tôi xuống chỗ này cũng được”
“Cô muốn làm gì?” Anh quay mặt lại dò xét cô, thực ra, lúc chết nhát Nại Nại rất dễ thương, đôi mắt giống y hệt như một chú thỏ bé nhỏ đáng yêu rất dễ bị kinh động.
Nghĩ đến đây, LÔI KÌNH bất giác nở nụ cười, khiến sự lạnh lùng trên mặt anh trở nên ấm áp hơn.
Đúng thế, anh chỉ đang bố thí cho động vật nhỏ bé thôi! Chả có gì đang xấu hổ cả.
Nại Nại tránh ánh mắt anh vá nói: “Chỗ này cách nhà tôi còn một đoạn nữa, nhưng đi vài bước là tới thôi. Xe của ngài lại đắt tiền, đường thì tối, rẽ vào dễ bị cào xước. Cái thứ chướng mắt…à không…. loại xe đắt tiền thời thượng như thế nếu bị cào xước thì phải tốn nhiều tiến để phun sơn lại lắm, tôi sao có thể đành lòng…”
Lửa giận trong người LÔI KÌNH lại ngút lên, anh nghiến răng nén cơn giận xuống, nở nụ cười và nói: “Tôi không sợ”
“Ngài không sợ cũng không được, tôi cảm thấy ngại mới là chính. ” Nại Nại vẫn không chịu từ bỏ. Thấy sắp tới khu nhà mình ở, nếu như để Tiểu Trần nhìn thấy, cái miệng rộng đó của cô chỉ cần ngày mai thôi chẳng phải cả công ty đều biết sao? Nếu vậy thì cho dù cô nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được oan khuất.
LÔI KÌNH đã đến lúc muốn nhịn mà nhịn nổi, chỉ có thể dùng một giọng nhỏ nhất có thể mắng một câu: “Im mồm”
“Không im được, sắp đến rồi còn gì” Nại Nại bị kích động nên tuôn hết những lời trong lòng ra.
Hít thở sâu, rồi lại hít thở sâu, nắm đấm của LÔI KÌNH siết chặt lại, rồi lại thả ra mấy lần, và sau đó anh nghiến răng mỉm cười nói: “Không sao, tôi tiễn cô về”
“Cái này…Không hay lắm thì phải” Nại Nại rất không hài lòng với kết quả đàm phán, nhưng đứng dưới mái nhà sao có thể không cúi đầu? So với việc để anh lái xe vào thì thà để anh đi bộ cùng cô, dù sao không mất miếng thịt nào!
Ừm, dù sao thì trời tối đèn mờ thế này, không ai có thể nhìn thấy được, cô không ngừng tự thôi miên bản thân.
Ở góc rẽ vào khu nhà, Nại Nại xuống xe trước, LÔI KÌNH sau khi xuống xe ùng đi bộ tiễn cô lên nhà. Đêm khuya tĩnh mịch, gió thổi se se, mây bay nhè nhẹ, cây lá đung đưa, Nại Nại ngó nghiêng tứ phía coi xung quanh có bóng dáng khả nghi nào không.
Không thể bộc phát trong im lặng thì sẽ chết trong im lặng, nhân vật đẳng cấp như LÔI KÌNH, tuyệt đối không thể để bản thân bị hủy diệt, thế là anh quay mặt sang, mỉm cười nhìn Nại Nại, nhẹ nhàng nói: “Nại Nại”
“Hả?” hay quá, sắp về đến cửa nhà rồi, chỉ cần chui vào được trong lầu thì coi như đại công cáo thành. Nhìn thấy thành công chỉ còn cách có gang tấc, Nại Nại nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Dưới ánh trăng, nụ cười ngọt ngào của cô khiến trái tim LÔI KÌNH rung động.
Anh đưa tay kéo cô lại rồi nói: “Nại Nại, tôi thích em”
Nhịp tim của cô phút chốc tăng lên vù vù, con người đảo lộn lung tung, sau khi xác định được mình vẫn còn trên trái đất, cô mới định thần lại hỏi: “Lôi tiên sinh, ngài nói gì cơ?”
LÔI KÌNH nheo mắt, tăng thêm hai phần âm lượng: “Nại Nại, tôi thấy em làm người yêu của tôi cũng không tệ”
Hả? Cho hỏi anh đang bố thí cho cô đấy à?
Nại Nại tức giận phừng phừng, khuôn mặt