Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/583 lượt.
sầm lại, nhưng LÔI KÌNH vẫn không nhận thấy nụ cười của cô đã biến sắc. Anh thấy Nại Nại không nói gì, liền tiếp tục: “Tôi thấy, hiện nay bên cạnh em không có đàn ông, còn bên cạnh tôi không có phụ nữ, chúng ta rất thích hợp”
Hóa ra là như vậy, vậy ra anh đang mua hàng và bán hàng, vừa hay cô thiếu tôi thừa, giá cả hợp lí thế là trao đổi thành công đúng không ? Khuôn mặt thành khẩn của LÔI KÌNH càng khiến Nại Nại nghiến răng tức giận, lấy tay véo vào mu bàn tay mình, dùng hết sức, dùng hết sức!
Được, Lôi Công, đừng có trách tôi mặt dày. Anh cho rằng phụ nữ chỉ cần vẫy tay là tự động dán chặt vào đúng không? Dựa vào đâu mà dám sỉ nhục cô như thế chứ?
Nại Nại nghiến chặt răng lớn tiếng mắng: “Lôi Công anh nghe rõ đây. Anh chính là một kẻ tự cao tự đại, anh yên tâm, cho dù đàn ông thiên hạ có chết hết thì Tần Nại Nại tôi cũng sẽ không thèm để mắt tới anh, có trời làm chứng, tôi thề”
Tiếng hét này khiến Lôi Công giật cả mình, những sự kích động vừa rồi cũng tan theo mây khói hết.
Một chuyện rất đơn giản sao lại biến thành thế này, cô lại bị làm sao rồi? Chẳng phải anh đã học cách bố thí chết tiệt đó rồi sao? Tại sao cô lại tức giận đến mức này?
Nại Nại lại muốn bật khóc, nhưng cố kìn nén lại, tuyệt đối không thể khóc trước mặt người đàn ông đáng ghét này. Thế nên cô ngẩng cao đầu, quay người đi thẳng vào cửa lầu.
LÔI KÌNH muốn kéo tay cô giữ lại, nhưng dưới ánh mắt long sòng sọc của cô anh đành rụt về, trán nhăn lại
Nếu đã tôn trọng thì đành phải buông tay. Thế là một cánh cửa lớn chặn lại trước mặt hai người, sau một tiếng “ding dong” nước mắt của Nại Nại lã chã rơi xuống.
Tên Lôi Công đáng chết, anh ta là cái quái gì? Đúng là đồ tồi tệ chết tiệt!
***
Lúc LÔI KÌNH nằm dài trên ghế, bên cạnh đã chẳng còn gì để trút giận nữa, xung quanh tứ tung toàn đồ vật bị quăng ném vỡ vụn. Anh tóm chiếc di động gọi cho Hứa Thụy Dương, nói một câu duy nhất: “Tất cả về đây ngay, lập tức! Mau lên!”
HTD và HV vẫn còn đang nằm trên giường mát-xa, trên đầu mỗi người đang quấn một chiếc khăn bông. Lúc nghe đt, HTS còn tưởng LÔI KÌNH đang trêu đùa, nên cười nói: “Kình ca, anh đang đùa bọn em đấy hả?”
“Sau 20 phút tất cả có mặt ở Húc Đô, tính cả thời gian mặc quần áo trong đó. Nếu không vè đúng giờ, ngày mai tất cả sang Nam Phi đào đá quý” Giọng LÔI KÌNH hằn học đến mức đáng sợ, khiến HTD nổi da gà, nhanh chóng vứt chiếc khăn bông trên đầu rồi quay qua nói với HCV: “Đi thôi, Kình ca bảo chúng ta quay về mau”
“Lại sao thế?” HCV chán nản
“Chẳng biết nữa, có lẽ nào là thời kì chuyển sang tuổi già” HTD u sầu trả lời
HCV đành vứt chiếc khăn bông qua một bên, nói: “Thời kì chuyển sang tuổi già thì cũng còn sớm đấy, mà nó bắt đầu từ khi nào?”
“Không biết, nghe nói cái thứ này có liên quan đến việc điều tiết bên trong không hài hòa, có lẽ tìm một người phụ nữ là được thôi” HTD nói
“Tìm phụ nữ thì sẽ không bị điều tiết không hài hòa nữa à?” HCV vừa mặc quần áo vừa hỏi.
HTD cất giọng tán thành: “Đó…chính là vấn đề đấy. Kình ca quá cần đến phụ nữ rồi!”
Thì thầm đêm khuya của đàn ông và phụ nữ
Quang cảnh hay thấy ở thời đại học hính là các cuộc thì thầm đêm khuya ở kí túc xá, có thẻ nói là trên thì thiên văn, dưới có địa lí, trái là nhân văm, phải là phong tục tập quán, không gì là không bàn luận. Nội dung của các cuộc thì thầm đêm khuya của đàn ông và phụ nữ thường không giống nhau. Điểm khác biệt chính là, chủ đề của đàn ông đa phần là phụ nữ, còn phụ nữ thì đa phần là đàn ông.
Nại Nại chính là thành phần cốt cán của các cuộc thì thầm này. Dưới vỏ bọc bên ngoài là một búp bê tây, bên trong của Nại Nại là trái tim say mê những câu chuyện tầm phào. Tuy rằng cô che giấu rất giỏi nhưng vẫn không thay đổi được bản chất này.
Nhớ lúc đó, bình luận của cô đối với việc con gái hớn hở nhận lời tỏ tình lần đầu tiên của con trai trong những tiểu thuyết tình cảm là: Cô ta ngốc hay sao? Đương nhiên không thể đồng ý rồi.Quá dễ dàng có được thì ai sẽ trân trọng?
Kí ức vẫn còn nguyên.
Nại Nại rất mẫn cảm với hai từ bạn thân, lại càng mẫn cảm với việc được con trai tỏ tình. Những năm cấp hai, cấp ba cô đều sống trong hoài nghi. Mãi cho tới khi lên đại học gặp Lữ Nghị. Cách theo đuổi của LN rất phô trương, mà càng phô trương thì Nại Nại càng lùi bc. Dù có sự động viên, khuyên giải của các bạn cùng phòng nhưng điều đó càng làm cô không dám tiến lên phía trước.
Mãi tới khi LN làm một chuyện thì Nại Nại mới dám ru run đưa tay ra, lần đưa tay ra này chính là một đi không trở lại.
“Anh ấy đã làm gì?” Tiểu Trần cau mày hỏi.
Đôi mắt Nại Nại mơ màng, nghĩ một lúc rồi nói: “ Hội học sinh mở hội nghị tọa đàm, trên bàn có rất nhiều lạc, anh ấy đã lột hết vỏ, rồi bóc cả vỏ màu đỏ phía trong , sau đó đưa hạt lạc trắng cho chị. Anh ấy nói: “ Em ăn đi, ăn hết anh lại bóc cho. ”
“ Chỉ có vậy mà đã cảm động?” Tiểu Trần không nói thêm gì quay sang lườm Nại Nại 1 cái.
“Đúng thế, chỉ thế là cảm động rồi”. Sau khi hồi tư