Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/620 lượt.
ô ta đã làm chuyện xấu. ” Tuy khoảng cách xa nhưng cô vẫn nghe thấy được trong giọng nói là thái độ khinh miệt.
“Vậy dì đó đã nhận lỗi chưa ạ?” Sự tò mò của đứa tre khiến Duy Nhã chỉ muốn quay lại mắng một trận.
“Có đánh cũng không nhận lỗi, loại người như cô ta chính là như vậy. ” Lời nói của người mẹ đó như đâm thủng trái tim của Duy Nhã. Cô nhắm mắt thề rằng: Tần Nại Nại, chị chờ đó, tôi nhất định sẽ trả lại chị sự ô nhục ngày hôm nay, tôi thề.
Bất giác, cô nhớ lại lời nói ngày hôm đó của Nại Nại: “Còn nữa, trông chừng người đàn ông của mình, đừng để người đàn bà khác chen vào giữa. ”
Cuối cùng, giữa cô và Lữ Nghị đã có người khác chen vào.
Mà người đàn bà đó lại chính là vợ cũ!
Bệ bếp vạn người mong đợi
Nại Nại bị mắc chứng “do dự” rất nghiêm trọng. Những nạn nhân chịu chứng bệnh này của cô không ai không than thở, bao gồm cả mẹ cô.
Nại Nại cũng rất bất lực với chuyện này, nhưng lại không thể sửa chữa được thói xấu, nên cô chỉ có thể quanh quẩn giữa xin lỗi và phạm lỗi, cứ thế thành một vòng tuần hoàn.
Vd 1: Mẹ Nại Nại xuất hiện, Nại Nại làm nhân vật phụ.
“Tẹo nữa mẹ con mình ra ngoài mua quần áo” 9h sáng mẹ Nại Nại hứng khởi nói với Nại Nại.
“Mẹ đi mua sắm một mình, không cần con đi cùng nữa” Mẹ cô cứ thế đi tiếp, từ lúc mẹ cô đưa ra lời đề nghị đi mua sắm đến bây giờ vừa đúng năm tiếng đồng hồ.
***
Vd 2 : Sắp phải đi dự đám cưới của bạn học, Nại Nại nhân vật chính, mẹ cô nhân vật phụ.
Ba ngày trước đó Nại Nại đã bắt đầu hồi hộp, đi mua nào quần nào giày nào túi… cho phù hợp. Nhưng càng gần ngày hôn lễ, cô lại càng căng thẳng.
“Mẹ thấy con nên buộc tóc lên, thắt bím hay là vắt sang một bên?” Hôn lễ của bạn Nại Nại bắt đầu vào lúc chín h, lúc này là sáng sớm 6h.
“Buộc lên” Mẹ Nại Nại không cả thèm nhìn lên, trực tiếp trả lời.
Bà quá hiểu tính do dự không quyết của con gái, dù là lời góp ý nào thì cũng sẽ tự mình đảo một vòng rồi mới chọn cái thích hợp nhất, vì vậy tất cả mọi góp ý đều bằng không.
Quả nhiên, Nại Nại thử nghiệm từ việc buộc tóc lên, rồi chuyển qua tết tóc, rồi lại thử vắt tóc qua một bên, cho đến khi lại buộc tóc lên.
“Chiếc nhẫn của con liệu có hợp với màu váy không ?”
“Giày con có cao quá không nhỉ?”
“Con thích chiếc váy ren này, nhưng con thích chiếc thắt lưng này hơn. Phải làm sao đây?”
Mãi cho tới khi gần sát chín giờ, Nại Nại mới thoát ra khỏi mớ bòng bong đó, cất bước ra khỏi nhà.
Mẹ Nại Nại đứng dựa sát vào tường chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm, thì lại nghe thấy tiếng chuông cửa: “Mẹ, con thấy thay đôi khuyên tai chắc sẽ đẹp hơn. ”
Mẹ Nại Nại kéo cửa ngất xuống cái rầm, không nói gì cũng chẳng buồn quan tâm nữa…
***
LÔI KÌNH ôm eo Nại Nại đẩy xe hàng ra bến bãi để xe, bỗng nhiên anh dừng lại nói: “Nại Nại”
Nại Nại quay đầu: “Sao thế?”
Anh dừng lại một lúc, đột nhiên cười cười không nói gì thêm, rồi tiếp tục sải bước về phía trước.
Nụ cười thấy ớn của anh làm Nại Nại hơi hoang mang, có cảm giác như bị người ta đặt bẫy vậy. Ánh mắt cảnh của cô đưa qua đưa lại, nhưng qua thái độ khi xếp đồ và lái xe của anh không phát hiện được âm mưu gì. Nại Nại bắt đầu cảm thấy mơ hồ, rốt cuộc tiếng gọi vừa rồi của anh có ý gì?
Tiếc là, LÔI CÔNG không trả lời, để mặc cô tự ngồi đoán mò. Điều này quả thực đã khiến Nại Nại lo lắng 1 hồi lâu.
***
LÔI KÌNH đã dự tính sai tình hình, còn Nại Nại do bị làm cho ức chế nên đầu óc lú lẫn cũng quên mất 1 vấn đề rất quan trọng, đó chính là căn nhà mẫu chỉ có điện chứ chưa có nước và gas, thế là ý tưởng lặn lội xe xôi đến đây ăn cơm đã không thể thực hiện.
Nhưng Nại Nại vẫn phụ trách sắp xếp túi lớn túi nhỏ vào đúng vị trí. Lúc đặt máy xay sinh tố lên giá bếp, do không với tới được cô phải kiễng chân đến phát mệt. LÔI KÌNH liền bỏ đồ trên tay xuống, bước hai bước thay cho ba bước tiến nhanh qua cô, đỡ lấy đồ: “Để tôi. ”
Nại Nại ngước cổ nhìn anh đặt đồ vật vào đúng vị trí ngưỡng mộ nói: “Cao thật là sướng, muốn sờ chỗ nào là sờ được. ”
“Cũng có cái không hay. ” LÔI KÌNH lẩm bẩm chửi thề câu gì đó sau đó trả lời.
“Cái gì không hay?” Cô trố mắt nhìn anh 1 cái rồi quay qua sắp xếp chỗ rau xanh trên tay.
“Lúc hôn em có chút không tiện, mỏi cổ lắm. ” Lúc LÔI KÌNH nói câu này, Nại Nại trông y hệt 1 cây của cái, sắc mặt thoạt trắng thoạt đỏ.
Nại Nại nghiến tăng nghiến lợi, lại nữa, đàn ông đúng là loại động vật chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Bất cứ chuyện gì cũng liên hệ ngay đến chuyện đó.
Nhưng câu hỏi này không dễ trả lời, thế là cô chỉ còn cách giả ngu cúi đầu đi ra ngoài, vừa đi vừa giả bộ chẳng nghe thấy gì hết.
Người phụ nữ này lại giả ngốc rồi. LÔI KÌNH thấy điệu cười của Nại Nại rất đáng yêu, giống như con đà điểu giấu đầu và cổ mình vào lớp cát chỉ để lộ ra chiếc mông, vô cùng buồn cười.
Anh không vạch mặt hành động buồn cười của cô, dựa vào giá bếp đợi cô quay lại. Quả nhiên chỉ vài giây sau, cô lại thò đầu vào hỏi: “Anh thấy mình mua nước khoáng về nấu cơm đư