Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134643
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/643 lượt.
mạng chốn hoàng tuyền. Chị dâu ban phát chút từ bi mở cho chúng en một con đường sống với”
Lúc này LÔI KÌNH còn đang đứngchút thuốc ở ngoài cửa văn phòng, tất nhiên không thể nghe thấy mấy lời thỉnh cấu cứu mạng của đám đàn em. Lúc Nại Nại ngẩng đầu lên liếc qua phía đó, anh cũng đang nhìn về phía cô, ánh mặt gặp nhau không tự nhiên khiến bầu không khí trứơc mắt trở nên vô cùng quái đản, Nại Nại ngay tức khắn thu ánh mắt về, quay lưng lại.
LÔI KÌNH cúi đầu xuống, lặng lẽ quay mặt ra ngoài cửa, không một lời giải thích.
“Vậy các cậu muốn mua nhà như thế nào?” Nại Nại quay người tìn bản đồ chi tiết các căn biệt thự. Tổ trưởng vừa nghe thấy họ thực sự muốn mua biệt thự, đến thể diện cũng không cần giữ nữa, liền xông tới như trận cuồng phong, lấy bản đồ mấy căn biệt thự diện tích lớn đưa ra trứơc mặt Nại Nại rồi cười tít mắt nói: “Mấy căn 200 mét vuông chỗ chúng tôi đều bán hết rồi, hay các vị xem mấy căn 400 mét?”
Hồng Cao Viễn đứng giữa tổ trưởng và Nại Nại nói: “KHÔNG xem! Cô giới thiệu thì chúng tôi không xem”
Tổ trưởng và Nại Nại giống nhau ở chỗ không sợ thế lực ác bá, nhưng nguyên nhân mà cô ấy không sợ chính là những tờ chi phiếu thật to thật to, thế nên cô dùng một nụ cười chuyên nghiệp nhất cộng thêm đôi mắt đen lấy long lanh nước mắt rồi nói: “Đừng như thế anh à, em cũng đâu có dễ dàng!”
Tiếp theo đó là một màn ĩ ôi mà Nại Nại đã thuộc làu, chỉ còn mấy anh em hứng thú nghe diễn thuyết của cô, tổ trưởng liếc thấy trên mặt vị đại ca hắc đạo trứơc mắt dường như có chút co giật, lẽ nào, màn kịch bi thương của bản thân đã làm cảm động đã làm cảm động anh ta rồi?
Còn đang đắc ý, Hồng Cao Viễn đã tiến lên một bước, một tay túm lấy cổ áo của tổ trưởng rồi ném cô qua một bên, cô kêu lên một tiếng rồi sau đó im bặt.
Anh nói oang oang: “Mang bản đồ biệt thự tới đây”
Tổ trưởng đã bị người ta giải quyết, vậy là chỉ còn có mình cô đơn côi, hỉên nhiên là Hồng Cao Viễn đang nói với cô rồi. Nại Nại ngoan ngoãn mang bản đồ căn biệt thự 200 mét đến. Hồng Cao Viễn cúi đầu liếc tấm bản đồ một cái, rồi nhìn Lão Thất, Lão Thất gật đầu đầy kiên quyết, Hồng Cao Viễn nói không mấy tự nhiên: “Chị dâu, đưa hợp đồng cho em!”
Nại Nại trợn tròn mắt, quay qua nhìn LÔI KÌNH. Anh vẫn đứng đó. Hứa Thụy Dương cũng đi ra đó xin ít lửa châm điếu thuốc kẹp trong tay anh.
KHÔNG khí sao tự nhiên lại lạ lùng thế này?
Dù bất thường đến mấy thì Nại Nại cũng phải kiếm tiền. Cô nhanh chóng đưa hợp đồng cho Hồng Cao Viễn, sợ sết nói: “Hôm nay phòng tài vụ đã nghỉ rồi, có lẽ không làm được thủ tục. Hay là mai hoặc ngày kia cậu quay lại?”
Hồng Cao Viễn bay bổng kí một chữ, kí xong tên họ của mình liền nói: “KHÔNG cần, em để chi phiếu lại đây, tới lúc đó chị nộp cho em, không cần phải dằn vặt nhau thêm nữa”
“Cậu tin tưởng tôi sao?” Nại Nại hỏi trong kinh ngạc, cũng phải đến hơn bốn trăm vạn, cậu ta yên tâm thật đấy
Hồng Cao Viễn lầm bầm: “Đại ca đã thành ra như vậy rồi, còn tin với chả không tin gì nữa? Em cũng thua mất 200 vạn tiền cược chết tiệt rồi”
Hả? Là sao?
Lão Thất thấy Hồng Cao Viễn có chút không kiềm chế nổi cảm xúc, nhanh chóng bước lên dàn hoà. “Hehe, cậu ấy không lâu trứơc đây cược tiền bị thua, chẳng thà lấy tiền đi mua nhà, còn có thể đổi lấy bất động sản tăng giá gì đó”
Điểm này Nại Nại rất tán thành, cô lên mặt dạy dỗ vô cùng nhân từ: “Đúng thế, các cậu kiếm tiền cũng đâu dễ dàng, không thể để vì đi nhầm đường mà tan tành hết”
Hồng Cao Viễn suýt chút nữa thì bị làm cho tức chết nghiến răng nghiến lợi: “Lão Thất! Mày lên đi! Tao không chịu nổi nữa rồi!”
Nại Nại còn định tiếp tục an ủi vụ huynh đệ không biết coi trọng tiền tài này, nhưng hiển nhiên là người ta không cho cô cơ hội.
Hồng Cao Viễn đi về phía LÔI KÌNH, LÔI KÌNH vẫn giữ vẻ mặt sầm sịt như kiểu chuyện này không liên quan gì tới mình. Nại Nại đã bắt đầu không nhập tâm, cô muốn hỏi xem rốt cuộc anh bị làm sao, nhưng lại không dám tiến lên.
Đột nhiên Lão Thất cười phá ra, hướng về phía anh hét lớn: “Kình ca! Chị dâu có chuyện muốn nói với anh”
LÔI KÌNH vừa ngẩng đầu lên liền thấy nét mặt ngại ngùng của Nại Nại, anh ngây người ra một lúc rồi hất đầu ra hiệu cho mọi người rời khỏi đây. Nại Nại đứng tại chỗ hít thở thật sâu, cố kìm nén những lời muốn nói trong lòng, vội vã xoay người lại giả bộ xem hợp đồng.
Cô nghiếm răng, toàn thân run rẩy cố kìm nén cho mình không bật khóc.
KHÔNG đáng!
Xa cách bao nhiêu ngày mãi mới có dịp gặp mặt, anh làm ra vẻ sự việc không liên quan gì tới mình quả thực làm tổn thương người khác quá đáng. Ai đã cầu xin anh tới? Ai ép anh tới đây? Đến rồi lại còn ra vẻ ta đây, dựa vào cái gì? Anh tưởng anh là xã hội đen thì hay ho lắm?
Đồ chết bầm!
Văn phòng nhà đất trong phút chốc trở nên yên tĩnh, đến tiếng một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Tổ trưởng nhẹ nhàng đi tới vỗ vai Nại Nại cô mới dám quay đầu lại.
Căn phòng trống rỗng không một bóng người, không ai ở lại cả.
Cuối cùng đến lúc đi rồi anh vẫn không một lời giải thích.
Nại Nại hít một hơi t