Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/642 lượt.
khác!
“Nói gì thế? Sao lại có thể không sợ được? không bị cướp tiền cũng bị cưỡng sắc đấy” Nại Nại lo lắng thử lần hai, lấy người chặn đường Lâm Trị quyết không cho anh tiễn lên lầu.
“Cưỡng sắc? Cái này thì tôi chưa từng nghĩ tới. Chị không nói chứ, biết đâu có khả năng này thật” Lâm Trị xoa cằm tỏ vẻ di dỏm.
“Nhanh về đi, đứng tán phét nữa. Tôi lên nhà đây” Nại Nại bước vào trong lầu, vứt lại chiếc áo cho Lâm Trị.
Lâm Trị quả nhiên rất nghe lời, vắt chính tề chiếc áo trên tay rồi quay người chầm chậm rời đi. Nại Nại thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại nhì, chiếc xe đó đã đi mất, cô thở dài một tiếng, có lẽ bản thân hoa mắt nhìn nhầm rồi.
Đợi Lâm Trị đi khỏi, cô chạy thần tốc lên lầu, gõ cửa liên hồi. Sau khi Tiểu Trần mở cửa, cô cũng không nói gì, nhanh chóng chạy ra lan can nhìn xuống dưới.
Con đường dưới lầu tối đen như mực, không có gì cả.
Nại Nại cười như mếu, xem ra cô nhìn nhầm thật. người đó còn lâu mới có lòng lặn lội xa xôi đến tận đây.
Tiểu Trần đi theo sau nhìn xuống dưới, phát hiện ra cái bóng vừa rẽ ở khúc ngoặt rất quen thuộc, cô thắc mắc: “Ngươì đang đi phía đó là Lâm Trị đúng không ? Sao anh ấy lại ở đây?”
“Tình cờ gặp trên đường, cậu ấy ngồi đợi em cùng với chị” Giọng Nại Nại có chút thất vọng, chẳng còn tí sức lực nào.
“Ngày hôm nay của chị quá đặc sắc đấy! Buổi sáng thì là xã hội đen, buồi chiều thì là chàng xem mặt” Đôi mắt Tiểu Trần mở to hết cỡ.
“Em không đặc sắc hơn sao? Mùa xuân tiếp theo đi tìm đến một giờ đêm, bước tiếng đột phá rồi phải không ?” Vừa quay đầu Nại Nại đã thấy Tiểu Trần tiến sát vào người nói: “Ý? Hình như lúc nãy em nhìn thấy chiếc R8, liệu có phải xã hội đen đến không ?”
“Nói tầm bậy! người ta bận lắm, làm gì có thời gian để ý đến chị ” Vừa nhắc đến LÔI KÌNH là giọng nói của Nại Nại lại thiếu tự nhiên. Tất nhiên Tiểu Trần nhận ra điều này, cô liền nói với cái giọng rất trầm bổng: “Mẹ em nó rồi, thất bại là mẹ thành công, cho nên chị phải không ngừng nỗ lực, quyết không được lùi bước”
Nại Nại cười méo xệch, lắc đầu, gục đầu vào vai cô rồi đẩy cô về phòng.
Giờ cô không còn đủ dũng khí để tiếng lên phía trứơc, thế nên chỉ có thể khóa chặt sự nhiệt tình lại. Đối phương không đáp lại, đương nhên cô cũng sẽ không phản công.
Nếu mọi người đều thuộc loại trong nóng ngoài lạnh, vậy thì, xem ai là người không nhịn được trứơc.
***
Ban đêm lại là buổi trò chuyện tâm sự, Nại Nại đã ngủ mấy tiếng rồi nên vô cùng tỉnh táo, cứ ép Tiểu Trần phải kể chuyện “mùa xuân tiếp theo”
Đó là một câu chuyện tình cực kì củ chuối được sặc mùi bà nội Quỳnh Dao và bà dì phim Hàn. Thì chẳng qua chính là chuyện một đôi thanh mai trúc mã khi còn học cấp ba cũng có chút tình qua ý lại, sau đó vì hiểu lầm mà chia tay, rồi lên đại học chia ly đôi ngả dạt dòng đời lại phát hiện ra rằng thì ra người mình nhung nhớ nhất chính là đối phương. Vốn vì sự ngoan cố của “trúc mã” mà vẫn chìm đắm trong nỗi đau khổ tuy yêu nhưng không đến được với nhau, nhưng không ngờ bị chủ hộ căn số một8 đả kích nên đã bộc phát.
“Đợi đã, cái này thì liên quan gì đến chủ nhà căn biệt thự sô một8?” Khả năng khái quát trung tâm vấn đề của Nại Nại xưa nay rất chuẩn xác, đánh bại ý định lấp liếm cho qua chuyện của Tiểu Trần.
“Chủ hộ số một8 không phải nhờ em hỏi số điện thoại của chị sao? Kết quả anh ta gọi tới gọi lui một thời gian đã nảy sinh một suy nghĩ không nên có, cuối cùng anh ta khăng khăng nói là theo đuổi chị thực ra là theo đuổi em” Tiểu Trần giải thích một cách bất lực.
Nại Nại nhướng mày, thì ra trong lúc bất giác đã lại chứng minh vận mệnh tro bụi ngàn năm của bản thân, cũng may mà đã tránh kịp thời, không thì bắn một phát là lại nổ đùng trên đầu cô.
May thay! May thay!
“Sau đó anh ta đã bày tỏ với em?” Nại Nại hỏi
Tiểu Trần gật đầu: “Anh ta đã bày tỏ, nhưng em không đồng ý”
“Tại sao?” không đồng ý mà còn dùng dằng đến một giờ đêm?
“Vốn dĩ em định nhận lời, nhưng anh ta lúc đó lại nhận cuộc gọi chết tiệt của cô bạn gái cũ, nói muốn nối lại tình xưa. Em sợ bị tổn thương, nên mau chóng rút lui” Tiếng khụt khịt của mũi Tiểu Trần truyền qua khiến người nghe không khỏi chạnh lòng.
Nại Nại những tưởng rằng các cô gái 8x thường không sợ thất bại, nếu có tình địch sẽ liều mình xông tới chiến đấu một sống một còn, nhưng cách làm của Tiểu Trần đã khiến Nại Nại lần đầu nhìn rõ tâm trạng của những cô gái độ tuổi này.
Sợ tổn thương mới là tâm trạng thật của họ, Hào sảng, tuyệt tình, dám nghĩ dám làm thực ra đều để bảo vệ trái tim sợ bị tổn thương mà thôi.
Xem ra, thời đại này, muốn yêu một người thật không dễ dàng!
Sau khi cảm khái một hồi, cô quay sang vỗ vai Tiểu Trần nói: “Đi một bước tính một bước vậy. Rất nhiều người cho rằng đi một bước tính một bước là thái độ sống tiêu cực. Nhưng bản thân chị thấy, đây mới lại là cách sự xử đúng đắn. Chúng ta không nên lo trời lo biển những chuyện chưa xảy ra. Rất dễ già nua! Hao tâm tổn sức vì tình yêu càng không đáng, chi bằng vui vẻ qua ngày có sướng hơn không. Đợi khi nào tình yêu thực sự đến rồi hãy