XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 134644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/644 lượt.

tính phải làm thế nào, vậy hay hơn”
“Đó là cách xử thế của cụ rùa” Tiểu Trần bật cười
“Em thẳng thừng quá! Giữ chút thể diện cho chị được không ?” Nại Nại giả vờ tức giận, sau đó chính cô cũng bật cười
Đúng thế, đây chính là suy nghĩ thật sự của một Nại Nại trốn trong mai rùa. Cô chỉ còn lại chiếc mai kiên cố đấy để tránh mưa tránh gió thôi, nếu no không còn nữa, đến sức lực để đánh trả cô cũng sẽ không còn.
Sau một hồi náo nhiệt, hơi thở hai người dần trở nên bình ổn lại, cả hai xoay người lại suy nghĩ chuyện của bản thân mình.
Nại Nại nằm quay lưng với Tiểu Trần, đưa tay sờ chiếc điện thoại dưới gối.
Nó vẫn nằm đó, trong lòng cô cũng yên ổn đi một chút, nhưng không có ai gọi đến, trong lòng cô lại có chút cô đơn.
Trong bóng đêm cô lại lặng lẽ sờ điện thoại, sau đó từ từ rút điện thoại ra khỏi gối, có chút vấn vương lưu luyến không rời.
Xoay qua xoay lại một hồi, đã thấy Tiểu Trần ngon giấc từ lúc nào rồi. Tuổi trẻ vẫn cứ tuyệt vời, bị tổn thương vẫn có thể ngủ ngon lành.
Nại Nại cố gắng nhắm mắt lại, tìm kiếm cảm giác buồn ngủ. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy có người đang ngồi bên cạnh vuốt khuôn mặt cô, vầng trán của cô.
Cô thở dài, những bức bách trong lòng cũng nguôi đi phần nào.
Nếu như anh có thể dịu dàng như vậy thì tốt biết bao!
Đột nhiên, dưới gối rung lên bần bật, cô kinh ngạc tới mức tim đập thình thịch. Sợ làm Tiểu Trần tình giấc, cô vội vàng rút điện thoại ra, hạ thấp giọng trả lời: “Xin chào, tôi là Tần Nại Nại”
KHÔNG có tiếng trả lời, đầu kia điện thoại chỉ im lặng
Nại Nại cũng im lặng một hồi lâu, vẫn nghe thấy hơi thở ở đầy dây bên kia, sau một lúc cô nói: “Em ngủ đây!”
Bên kia cũng không nói gì.
Nại Nại cúp điện thoại, lại cất xuống gối, hai mắt thẫn thờ nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Điện thoại lại rung, theo bản năng cô lại bắt máy. Phía kia điện thoại vẫn im lặng.
Rất lâu rất lâu sau… “Nại Nại” Anh gọi cô.
Vô cùng dịu dàng, giống như trong mơ.
“Ừm” Nại Nại chờ những lời anh muốn nói. LÔI KÌNH đêm nay có chút khác lạ so với hàng ngày. Nại Nại có thể cảm nhận được dường như anh đã gặp phải chuyện gì đó không bình thường. không biết vì sao, nhưng cô biết chắc điều đó.
“KHÔNG có gì, em ngủ đi” Vậy lại ngàn lời muốn nói đã nén vào đáy lòng. Nại Nại chờ rồi lại tiếp tục chờ. Sau cùng vẫn không đợi được câu nói đó.
Nại Nại thở nặng nề, rồi nói: “Chúc ngủ ngon!”
Sau đó cô cúp máy.






Lôi Công quay về không hề báo trước
Cũng không rõ rốt cuộc đã bao nhiêu ngày trôi qua, chỉ biết là từ lúc đó LÔI KÌNH chưa hề xuất hiện một lần. Thậm chí đến cả một cuộc điện thoại cũng không có Nại Nại lúc nào cũng nhét di động ở thắt lưng, và nó cũng chưa kêu một lần nào.
Trong khi đó Lâm Trị có đến văn phòng thăm cô một lần, anh mang đến mấy món đồ điểm tâm chỉ nghe đã thèm nhỏ dãi mà hôm đó Nại Nại có nhắc đến. Đò ăn tuy không đắt, nhưng phải chạy vào tận thành phố để mua, ở khu phía nam này không ai bán, hơn nữa Nại Nại lại lười linh khủng, thế nên tuy nước dãi đã chay dài đến mấy nhìn dặm cô cũng ngồi ôm bọc tiền mà không chịu đi. Hôm mà anh mang đến, cô chỉ ăn được đúng một miếng , tất cả chỗ còn lại đều bị đồng nghiệp xâu xé hết. Nại Nại với khuôn mặt còn dính hạt đậu ở mép, cười tít mắt giải thích: “Chỗ chúng tôi là thế đấy, không giữ kẽ gì cả. ”
Lâm trị cười đáp: “Đấy là chị chưa thấy cảnh trong kí túc của tôi hồi còn học đại học, mấy tên đó còn khủng khiếp hơn bọn họ nhiều. ”
Tính tình của Lâm Tri đúng là không chê vào đâu được, không để ý là phụ nữ sẽ bị đánh cắp mất nửa trái tim, lời nói của anh, hành động của anh đều quá ư dễ dàng làm đắm chìm tình cảm của phụ nữ, khiến Nại Nại bỗng dưng có cảm giác muốn chạy trốn.
***
Lúc LÔI KÌNH dẫn mấy huynh đệ tiến vào văn phòng, tổ trưởng vẫn chưa đi, ngay lập tức cô nhận ra cái người dẫn đầu chính là kẻ hôm trứơc đập phá văn phòng, trong chớp mắt trốn đi luôn. Nại Nại lấy hết dũng khí bước qua nghênh tiếp, mắt không dám nhìn qua chỗ LÔI KÌNH, cuộc điện thoại kì lạ đêm hôm đó cô vẫn còn nhớ, gặp nhau vào lúc này không tránh khỏi có chút khó xử.
“Xin hỏi có phải các vị đến xem nhà không ?” Nại Nại nở nụ cười khoe hàm răng trắng tiêu chuẩn.
“Chị dâu!Bọn em đến mua nhà” Lão Thất với khuôn mặt hớn hở che đi khuôn mặt lạnh lùng vô cảm của LÔI KÌNH, hí hí hửng hửng chường ra trứơc mặt Nại Nại.
Nại Nại hận không thể nghiến nát cả hàm răng nhưng vẫn ra vẻ không có chuyện gì “Cậu muốn mua nhà kiểu gì?” Chị dâu chị dâu cái gì, còn chê bát cơm này của cô cứng quá hay sao?
Ánh mắt của tổ trưởng sau khi nghe được xưng hô của Lão Thất liền bay từ trong góc vi vu quẹt qua người cô, Nại Nại không cần mất công thổi bụi cũng có thể cảm nhận thấy, nhưng vì kiếm tiền nên cô vẫn phải tiếp đãi niềm nở, thế nên không thể thay đổi nụ cười trên khuôn mặt.
Hứa Thụy Dương húng hắng một tiếng rồi đến sát Nại Nại nói: “Kình ca đã dày vò bọn em gần tháng nay rồi. Chúng em còn không đưa anh ấy đến gặp chị chắc đều phải bỏ