Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 134609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/609 lượt.

cùng cô. Nại Nại mặt đỏ tía tai, suýt chút quay lại đạp cho anh một cái vào chỗ hiểm.
“Sao thế?” LÔI KÌNH biết thừa Nại Nại đã ở bờ vực bùng nổ rồi vẫn cố tình trêu chọc cô.
Nại Nại chẳng nói lời nào, lấy chiếc gối bịt lên mặt anh, hai chân cưỡi lên người anh ra sức ấn gối xuống. LÔI KÌNH chẳng buồn phản kháng, để mặc cô hành hạ anh, luôn miệng cười, bị ấn lâu quá không thở được nữa anh mới kéo chiếc gối ra ấn đầu cô vào ngực mình.
Chỉ vừa chạm vào, nhịp tim cô tăng tốc, những tưởng sắp nghe được lời nói tình tú vô tiền khoáng hậu thốt ra từ miệng xã hội đen.
“Em cứ thích động đậy lung tung, em xem, lại đứng lên rồi” Anh nói
“Anh đi chết đi!"






Có người vừa muốn làm bố vừa muốn làm mẹ.
Nại Nại không nhớ rõ hình dáng của bố cho lắm. Từ bé sự thiếu vắng của người bố khiến cô cũng có chút cố chấp, mãi cho đến lúc lên cấp ba cô vẫn còn hỏi tại sao trong nhà không có lấy một tấm ảnh của bố. Mẹ Nại Nại nói, đó là vì ông ra đi quá sạch sẽ, thế nên mới không có. Nhưng Nại Nại lại cho rằng, điều đó chứng minh mẹ Nại Nại rất yêu rất yêu bố, bởi vì bà sợ nhìn thấy ông, càng sợ ông nhìn thấy bà lẻ loi bơ vơ nuôi con sống qua ngày.
Mẹ Nại Nại lúc nào cũng thích nói: tuy thiếu vắng sự tồn tại của người bố, nhưng không để cho cô trở thành người có tính cách lệch lạc, vẫn tốt chán.
Nại Nại cười không trả lời.
Thật ra có những lúc cô vẫn sẽ có một chút yếu đuối do sự thiếu vắng của người bố đem lại, chẳng qua không ai phát hiện ra mà thôi.
Thế là trong ánh mắt kinh ngạc đến suýt nữa rơi cả cằm của Tiểu Trần và anh bạn thanh mai trúc mã, Nại Nại đến cơ hội phản kháng cũng không có, xả thân đầy vinh quang ra đi để “cứu” LÔI CÔNG.
Lúc gặp lại Nại Nại ở văn phòng vào ngày hôm sau, Tiểu Trần cứ nhịn cười suốt, hai mép cô rung lên bần bật: “Chị Nại Nại, em…em không có chị không ngủ được…hahahaha…”
Từ đó, Nại Nại có thêm một biệt danh mới là thuốc an thần, an toàn hiệu quả không có tác dụng phụ, thứ thuốc không thể thiếu của LÔI CÔNG cả ở nhà lẫn khi đi du lịch.
LÔI KÌNH không muốn nói thêm với Nại Nại bất cứ điều gì.
Cô là phận nữ nhi yếu đuối, không cần thiết phải cùng anh lo lắng, sợ hãi. Anh không biết có thể bảo vệ cô được bao lâu, cũng không biết tiếp theo Elly sẽ làm gì. Điều duy nhấ anh biết chính là trước mắt không để Nại Nại hành động đơn độc. Bất cứ lúc nào ở đâu cô cũng phải trong phạm vi kiểm soát của anh. Đó chính là biện pháp an toàn nhất mà anh nghĩ được.
Ngộ nhỡ Nại Nại xảy ra chuyện thì anh phải làm sao? Anh không muốn nghĩ đến điều đó. Anh không phải là người đàn ông hay lo ngĩ phiền muộn, càng không phải loại người thích tỏ ra nho nhã, cho dù đến lúc tình yêu thật sự đến anh vẫn phải phân rõ đông tây nam bắc. Nhưng anh không muốn người phụ nữ bên cạnh mình bị thương một cách tùy tiện, dù chỉ một chút xíu.
Cho nên, tốt nhất Elly không nên động thủ, nếu không anh quyết không tha cho cô.
Húc Đô tuy đã bắt đầu chuyển sang làm ăn đường hoàng, nhưng tất cả các mối làm ăn Elly cũng đều biết rõ, nếu cô bán đứng anh thì cả hai đều sẽ tiêu. Những con kiến cùng bị kẹt trên một sợi dây thừng, nếu chết sẽ cùng chết, điều này Y Lệ hiểu rõ hơn ai hết, đây vốn là việc đáng lẽ không cần phải lo lắng. Có điều giới tính của cô là nữ, mà cách nghĩ của phụ nữ là không hành động theo quy luật thông thường, nói không chừng sẽ làm ra những điều ngu xuẩn, gây phiền phức cho Húc Đô.
Nói đến đây lại nhớ đến Nại Nại bình thường trông cô ngốc nghếch thế thôi, đến thời khắc quan trọng lại rất lanh lợi, về điểm này thì không giống với những người phụ nữ bình thường. LÔI KÌNH cảm thấy anh phải quản cô như một người cha và chẳng khác gì một người mẹ, chỉ sợ lơ là một chút là sẽ có chuyện gì xảy ra. Nhưng trải qua vài vụ việc, đã xảy ra những điều không ai có thể ngờ tới, bao gồm cả Lão Ngũ giả bộ gọi điện đến điều tra chi phiếu mua nhà, rõ ràng là cô nghe máy, thế mà cô giở một chiêu thái cực quyền ra rồi tảng lờ sang chuyện khác, Lão Ngũ dùng cách nào cũng không moi được thông tin gì.
Người phụ nữ này,đúng là có bản lĩnh riêng của cô.
LÔI KÌNH rút một điếu thuốc ra khỏi bao, châm lửa rồi rít một hơi, bất lực cười cười. không thể không nói, từ khi quen biết Nại Nại tâm trạng anh rõ ràng tốt lên rất nhiều, mà ngay cả Hồng Cao Viễn luôn gây phiền phức dạo này cũng trở nên “ngoan ngoãn”, xuất quỷ nhập thần kiểu gì cũng không chút động tĩnh nào, muốn “tóm” hắn đi mua cho Nại Nại chút đồ mà gọi vài chục cú điện thoại mới tìm thấy, “triệu chứng” này có chút không bình thường, có khi nào…?
“Hồng Cao Viễn dạo này sao rồi?” LÔI KÌNH quay đầu hỏi Hứa Thụy Dương.
Hứa Thụy Dương tủm tỉm cười: “Tự sát rồi. ”
“Là sao?” LÔI KÌNH cau mày hỏi.
“Chắc là có ‘tình hình’, các triệu chứng cơ bản đều phù hợp với việc ‘tìm thấy mùa xuân’, Lão Thất nói có thể là đang yêu” Bộ mặt của Hứa Thụy Dương chính là chờ coi kịch hay.
Cuối cùng LÔI KÌNH cũng bật cười, mắng một tiếng: “Nói nhăng nói cuội. Nó đang yêu hả? Việc đó c


Snack's 1967