Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134607
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/607 lượt.
: “Xuống xe ăn cơm chứ?”
LÔI KÌNH ừ một tiếng rồi chả nói thêm gì.
Nại Nại nghĩ một lúc rồi đành bày tỏ rõ thái độ của mình: “Thực ra em không để tâm đến người cũ của anh. Nhưng trong lúc còn đang quan hệ với anh, anh có cô này cô kia ở ngoài thì em không thể không quan tâm”
“Nại Nại, tôi mệt rồi, tôi muốn sống những ngày tháng yên bình với em” Câu nói của anh gần như phát ra cùng lúc với câu của Nại Nại, giọng lại hơi bé, nên bị giọng Nại Nại át mất, nghe không rõ.
Vậy nên cô cau mày hỏi: “Anh nói gì cơ?”
LÔI KÌNH đưa tay ôm lấy đôi vai cô, nhẹ nhàng đặt môi anh lên môi cô, xâm chiếm một cách ngọt ngào.
Tư thế lúc đó của Nại Nại không thoải mái chút nào, nhưng thấy anh hôm nay buồn bã nên đành hy sinh cảm giác bé nhỏ của mình để phối hợp nhịp nhàng với anh. LÔI KÌNH dứt ra khỏi đôi môi cô, ngẩng đầu lên, nheo mắt một hồi rồi nói: “Có lẽ tôi phải dạy em làm thế nào để có thể tự bảo vệ bản thân”
“Làm gì?” Nại Nại bị câu nói không đầu không đuôi của anh làm cho ngây người ra.
“Tôi không muốn phải vừa làm cha vừa làm mẹ em cả đời, em đã theo tôi thì phải học cách bảo vệ bản thân” LÔI KÌNH nói rất nghiêm túc.
“Ai. ai khiến anh vừa làm cha vừa làm mẹ chứ?” Nại Nại lắp bắp.
LÔI KÌNH đột nhiên bật cười nói: “Hay hai chúng ta sinh một đứa con? Như vậy tôi có thể nhanh chóng thích ứng vai diễn”
Vừa xong còn là một người đàn ông có tình cảm sâu đậm khiến người ta tim đập chân run, lúc này bộ dạng đùa cợt của anh lại khiến người ta phải nghiến răng nghiến lợi, Nại Nại gần như không cần phải suy nghĩ, buột miệng la lên: “LÔI KÌNH, anh từ bỏ ngay mộng ước ấy đi”
“Tại sao?” LÔI KÌNH hỏi nghiêm nghị.
“Em. . em có lẽ sẽ không sinh được” Nại Nại lí nhì tìm lý do.
LÔI KÌNH cười cười, kéo người Nại Nại lại rồi nói một câu đả kích: “Tần Nại Nại, em nghĩ rằng xã hội đen đều là đồ ngốc sao?”
Ai nói bọn họ không chột dạ?
Nại Nại chưa từng sinh con, lúc còn trẻ cũng chẳng nhiệt tình mấy với việc sinh con đẻ cái.
Ngày bé do mặt mũi hiền lành nên cô nghiễm nhiên được các vị trưởng bối giao cho một nhiệm vị gian nan, đó là vào các dịp lễ tết sẽ phụ trách trông nom chăm sóc mấy đứa em họ. Bất kể đứa nào không nghe, cô co quyền cấu có quyền véo, bất kể ai gây phiền phức, cô có quyền phạt có quyền đạp. Tuy rằng mấy đứa em họ đều được coi là biết nghe lời, nhưng chứng sợ hãi trẻ con của Nại Nại vẫn không hề thuyên giảm.
Lúc cô thực sự mong muốn có một đứa con là năm thứ ba sau khi kết hôn. Lúc đó Lữ Nghị mấy ngày liền chẳng về nhà, thím giúp việc thì nghỉ sớm, căn phòng trống vắng càng làm nỗi cô đơn của Nại Nại lớn dần lên. Khi ấy cô vô cùng mong muốn có một đứa con, cô nghĩ: Có lẽ nuôi con sẽ khiến cô vất vả ơn nhiều so với nuôi chó, nuôi mèo, nhưng nó sẽ mang đến cho cô nhiều việc để làm, nhiều đến mức thậm chí cô cũng chẳng còn thời gian nghĩ tới việc sao chồng vẫn chưa về nhà.
Nại Nại và LÔI KÌNH cũng ân ái không dưới mười lần , lần nào cũng dùng các biện pháp phòng tránh.
Vừa nghĩ tới việc phải một mình nuôi con, tim cô thắt lại.
“Em không muốn sinh con cho tôi, hay không muốn sinh?” LÔI KÌNH nén giận hỏi.
Nếu là người khác, vấn đề này cô chẳng cần suy nghĩ nhiều, nhưng vì là anh nên cô ngoan ngoãn trả lời: “Cả hai đều không”
“Ừ vậy ăn cơm đi” Ngọn lửa giận trong LÔI KÌNH dập tức ngay tức khắc, không nói gì thêm, anh đẩy bát lại gần hơn.
“Anh giận rồi sao?” Một Nại Nại thận trọng đương nhiên không muốn đắc tội với người trước mặt.
LÔI KÌNH: “Không, em ăn đi”
“Nhất định là anh đang giận” Nại Nại khẳng định
“Đừng nói linh tinh, tôi không giận gì hết” LÔI KÌNH phủ nhận một lần nữa.
“Vậy anh cười một cái xem nào” Nại Nại kiên quyết đến cùng.
LÔI KÌNH nhìn thẳng vào cô, dừng lại một lúc rồi ghé sát mặt cô nói: “Tần Nại Nại! Em yên tâm, dù cả đời em không đẻ được cũng không sao, tôi không quan tâm”
Nại Nại cúi đầu tránh ánh mắt của anh: “Cũng không nhất định là không thể sinh, chuyện đó không thể nói chắc được”
“Đúng thế, vì vậy chúng ta phải thử nghiệm nhiều hơn” LÔI KÌNH nghiêm túc nói.
Nại Nại bó tay, đành đỏ mặt tía tai mắng một câu: “Đồ háo sắc”
Chỉ như thế thôi
Nói cho cùng thì Nại Nại không mấy tự tin về thân phận của mình. Tình nhân thì xác định là không có đảm báo tốt cho chuyện sinh con. Thế nhưng cô lại không thể kì vọng LÔI KÌNH lấy cô. Nại Nại yếu đuối lại không đủ dũng khí để làm người mẹ đơn thân. Trong kí ức, mẹ cô luôn đơn độc nuôi dưỡng cô, mở tiệm bán hàng, đi làm tan làm, lúc nào cũng một thân một mình, đơn côi nắm lấy tay cô…Nếu như đứa trẻ không thể có cha, vậy thì cô thà không sinh con còn hơn.
Tiếc là Nại Nại không đủ can đảm nói những điều này với LÔI KÌNH, vậy nên thà để anh hiểu lầm là cô không thể sinh đẻ còn hơn. Cô thầm nghĩ thế.
Đêm hôm đó Nại Nại rõ ràng cảm nhận thấy LÔI KÌNH ngủ không yên, còn cô cũng cứ trằn trọc ngủ không được. Đứa trẻ chưa chắc là vật thiết yếu cho một gia đình, nhưng lại là mấu chốt cho bước tiếp theo tr