Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/610 lượt.
òn khó tin hơn việc đám người Manhattan lên núi làm hòa thượng. ”
Hứa Thụy Dương cũng châm điều thuốc, nhả ra vài hơi rồi nói: “Kình ca đừng nói thế, em thấy chuyện này còn đáng tin hơn là đám người đó đi làm hòa thượng đấy. ”
“Người phụ nữ đó là ai?”
“Tổ trưởng của chị dâu. ”
“Đổi người khác đi.” LÔI KÌNH dụi điếu thuốc vào gạt tàn, kiên quyết phản đối.
“Thứ trò chơi này có thể thay đổi và trả lại sao?” HTD nheo mắt hỏi vặn lại đầy giảo hoạt.
LÔI KÌNH còn chả buồn ngước mắt lên: “Đừng có linh tinh với anh, dù gì anh cũng thích người phụ nữ đó. ”
“Bời vì cô ấy đã từng mắng chị dâu nên anh thấy chướng mắt?” HTD bỗng nhiên cười lớn.
“Gần đây chúng ta không luyện tập nhi? Hay là chúng ta đấu tay đôi một trận? Chú nói xỏ cả anh!” LÔI KÌNH cười nói, trong câu nói đầy vẻ uy hiếp.
HTD vội vàng phi người tránh chiếc gạt tàn mà LÔI KÌNH ném qua, dựa người vào sofa cười khôi hài: “Đừng! Em không có dám dây vào Kình ca, em đi đây, đi tìm mấy em xinh tươi dưới tay Lão Thất chơi. ”
“Cẩn thận đừng có rơi vào rồi không lôi ra được.” LÔI KÌNH chậm rãi nói.
“Anh yên tâm, em tuyệt đối là cột trụ tinh thần vững chắc của Húc Đô, ai rơi chứ em không thể nào rơi được. Ngoài ra, Kình ca, anh không thấy dạo này anh hơi giống bố của chị dâu sao, anh quản có nhiều quá không ? Anh không sợ sẽ dẫn đến sự phản kháng mãnh liệt của chị dâu à?” Nụ cười trên mặt HTD thật khiến người đối diện muốn đạp vài phát lên khuôn mặt tuấn tú của anh.
“Cút!” LÔI KÌNH gầm lên một tiếng, HTD lập tức biến mất tă mất dạng.
Câu nói của HTD còn rớt lại sau khi đã biến vào thang máy: “Cẩn thận chút, Kình ca!”
Nại Nại vừa tan làm đã thấy xe của LÔI KÌNH đang sáng đèn đỗ trước cửa văn phòng, anh vẫy tay gọi cô lên xe, lên xe anh cũng chẳng nói năng gì, lặng lẽ lái xe đi thẳng vào trung tâm. Cô thận trọng ngồi bên cạnh anh, cũng không dám hỏi nhiều.
“Gần đây quản lý em hơi chặt, đều có nguyên do cả” Lúc dừng lại chỗ đèn xanh đèn đỏ, LÔI KÌNH đột nhiên nói.
“Gần đây chắc sẽ có người đến tìm em. Em không cần biết người đó là người thế nào, dù sao thì người đó có nói gì em cũng không cần quan tâm, đây là việc giữa tôi và người đó, không cần em phải tham dự vào” LÔI KÌNH nghiêm túc nói.
Nại Nại từ từ quay đầu lại, nghiêng mặt hỏi: “Là phụ nữ đúng không ?”
“Sao em biết?” LÔI KÌNH cau mày
“KHÔNG phải là phụ nữ anh chả tốn nhiều công sức như vậy để ngăn em” Nại Nại cúi đầu, nghịch ngón tay của mình, giọng hạ thấp tới mức không còn thấp hơn được nữa.
“Đừng nghĩ lung tung! Cô ấy. . cô ấy là tình nhân trước kia của tôi, bây giờ là đối tác làm ăn. Hai năm trước đã cắt đứt rồi, cũng không thể quay lại với nhau được nữa. Em chỉ có chút đầu óc, người ta nói gì thì tin thế”
“Ừm!” Nại Nại đáp một tiếng rồi lại không nói gì nữa, tiếp tục nghịch ngón tay.
“Đừng nghĩ linh tinh, em nghe chưa?” Phản ứng bình thản của Nại Nại lại khiến LÔI KÌNH hơi bất an. Anh sợ cô suy nghĩ lệch lạc, nên bổ sung thêm một câu.
Nại Nại vẫn không nói gì, đầu cúi gằm xuống hơn nữa.
Đèn chuyển xanh, xe tiếp tục chạy, LÔI KÌNH phiền não tăng tốc, thỉnh thoảng lại ấn vài tiếng còi.
Đột nhiên Nại Nại hỏi một câu vu vơ: “Hai người, đã “cái ấy” chưa?”
Hỏi xong Nại Nại mới thấy câu hỏi thật nực cười, hai người họ là tình nhân, sao lại chưa “cái ấy”?
Sau đó cô nhanh chóng thêm một câu: “Ý em không phải là vậy. Ý em là anh có yêu cô ấy không ?”
Tiêu rồi,câu này còn ngốc hơn. Dù LÔI KÌNH nói yêu hay không cô đều không chịu nổi.
May mà LÔI KÌNH không buồn để tâm mấy câu hỏi ngu xuẩn này của cô, chỉ đạp ga, lao thẳng vào vòng bốn.
Nại Nại biết anh đang giận, lại không nghĩ ra cách nào an ủi anh được, và càng không biết mình sai ở đâu, cho nên cô nói một cách buồn bã : “anh yên tâm, cô ấy đến em cũng không thèm chấp nhặt với cô ta”
Tuy trong lòng Nại Nại cũng rất khó chịu, nhưng vẫn biết rõ thân phận của mình. Nếu như hôm nay cô đã là vợ của LÔI KÌNH, cô hoàn toàn có quyền nói không muốn gặp cô ta, nhưng nói cho cùng thì họ đều bình đẳng về thân phận, đều là nhân tình của anh, vậy còn nói gì được nữa?
Còn nhớ lúc LÔI KÌNH tức giận vì cô không quan tâm quan hệ giữa anh và người tình cũ, nhưng anh có bao giờ nghĩ rằng, ng cũ tốt hay xấu thì liên quan gì tới người tình hiện tại? không ai có thể để không hơn một0 chỉ để chờ đợi sự xuất hiện của người kia trong cuộc đời. Anh có tình nhân cũ, cô cũng có chồng cũ không phải sao? Cô không thân phận không địa vị, cũng không có quyền yêu cầu anh làm gì cho cô.
Có điều người phụ nữ đó đẹp hay xấu Nại Nại cũng rất tò mò, nói cho cùng là đặc tính bẩm sinh của tất cả phụ nữ, không gì ngăn lại được.
“Khẩu vị” trước kia của LÔI KÌNH. . sẽ như thế nào?
Lúc xe dừng lại trước quán ăn, LÔI KÌNH ngồi bất động trước bản lái, vì thế Nại Nại không thể nào xuống xe một mình, cô dựa mình vào thành ghế, tiếng hít thở đều đều, hiện rõ cả hai đều đang có tâm sự.
Mãi một lúc sau vẫn không có động tĩnh gì, trong tình trạng khó xử này mà không nói gì đó thì chịu không nổi, Nại Nại lên tiếng