Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/577 lượt.
“Thôi ngay đi, dạng mày hả? Thanh niên già gần đây chắc toi rồi, bị phụ nữ dày vò đúng không ?” HTD còn định nói tiếp. Kết quả HCV thằng thừng đạp 1 phát vào giữa ngực, sau đó bẻ tay ra sau lưng, cứ thế HTD ngã xuống chả kịp kêu tiếng nào.
“Mẹ nó! Mày chơi thật đó hả?” HTD nằm trên đất ho 1 lúc lâu mới thốt ra lời.
Chồng cũ một lần nữa tiến lên một bước
Câu hỏi 1:Nếu có ai đó phạm sai lầm, bạn có tha thứ cho họ không ?
“Có” Nại Nại khẳng định
Đáp án chuyển qua câu 4:Nếu người bạn yêu phản bội thì bạn sẽ lựa chọn quay người bỏ đi hay cố gắng níu kéo
Nại Nại hơi do dự, sau đó nghiến răng nói: “Chắc sẽ quay người bỏ đi”
Cô nói đó là phương thuốc giải rượu mà mẹ dạy cho cô.
Lữ Nghị khó chịu tháo cà vạt, cười cay đắng. Hóa ra chuyện anh hay say rượu đã từ lâu truyền đến tai mẹ vợ, vậy mà anh lại không biết. Thảo nào mẹ vợ thuờng hay bảo Nại Nại cùng chịu khổ với anh.
Nại Nại à, em thật là 1 nàng dâu hiền vợ thảo!
Anh cạn nốt ly cuối cùng, xiêu vẹo đi ra khỏi quán rượu. Tiếng oanh ca yến hót tiễn khách đều không thuận tai bằng câu Nại Nại hay cằn nhằn “Sao anh lại uống say rồi?” Anh đã từng vô cùng chán ghét câu nói đó của cô. Thậm chí nhiều lần cố tính uống say để chọc tức cô, tôi lại uống say đấy, cô làm gì tôi nào.
Cô tất nhiên chẳng thể làm gì anh.
Đúng thế, cô chỉ có thể lặp lại tất cả những hành động mọi lần không hề tức giận. Thậm chí không thay đổi chút gì.
Lúc đó Lữ Nghị thường nghĩ, nếu như không có Nại Nại, thế giới này chắc chắn sẽ tươi mới hơn nhiều. Tất cả mọi khí chất thuchút của Nại Nại đều bị cuộc sống làm mất đi, ngoài việc lặp lại thì cũng chỉ là lặp lại, chỉ việc làm những việc đấy thì chẳng cần phải động não, chỉ cần phản xạ có điều kiện là được.
Anh không can tâm. không can tâm tiếp tục sống vô vị như thế, vì vậy nên mới có Duy Nhã.
Ng đàn bà Duy Nhã này nói ra cũng thật là kì lạ, năm đó gào khóc nói yêu anh, nói không phải anh thì không lấy ai khác, nói rằng không danh không phận cô cũng bằng lòng. Kết quả thì sao, không biết từ lúc nào đã bắt đầu vi phạm những lời ban đầu. Thứ cô cần thật quá nhiều, cô muốn danh phận, muốn tiền, muốn được tôn trọng lại còn muốn cả trái tim của anh nữa. Khi anh định cho cô những thứ này thì đột nhiên phát hiện, danh phận, anh muốn giữ lại cho Nại Nại, tiền, anh cũng muốn dành cho Nại Nại, sự tôn trọng và trái tim, cũng chỉ muốn hiến dâng cho Nại Nại mà thôi.
Anh vẫn không thể quên được 1 Tần Nại Nại đã 10 năm cùng anh đồng cam cộng khổ. Vậy là anh cầm chiếc bật lửa Nại Nại mua tặng anh năm xưa rồi tát mạnh Duy Nhã 1 cái, cái tát rất mạnh. Cái tát khiến 2 người ngây người 1 lúc in dấu trên khuôn mặt cô, và chính nó đã giải quyết gọn gàng tất cả mọi ân oán giữa ba người họ.
Nguyên nhân chẳng qua là vì:Duy Nhã muốn vứt đi vật thuộc về Nại Nại, thứ duy nhất cô để lại, còn anh lại chẳng thế tiếp tục khống chế trái tim tiềm ẩn dưới khuôn mặt bình thản kia. Trc giờ anh chưa bao giờ kích động như thế, đối với Duy Nhã vẫn luôn quan tâm tận tình. Thế nhưng đến khoảnh khắc cuối cùng này, cái bạt tai chí mạng đã khơi dậy tình cảm giấu kín trong lòng anh.
Thì ra vẫn luôn chờ đợi Nại Nại, vẫn luôn như thế! Tuy ở cạnh người phụ nữ khác, nhưng anh lại chẳng thể quên được 1 Nại Nại đã từng mua cho anh đồng hồ và bật lửa.
Con đường tối mù mịt, xe trên đường rất ít. Rất nhiều trong số đó đều vội vàng lái xe về nhà, chỉ có xe của Lữ Nghị chậm rãi tiến đi không có mục tiêu rõ ràng.
Anh thực sự mệt mỏi, thực sự muốn ngủ, vậy nên anh đi theo con đường vô cùng quen thuộc.
Đó là 1 ngôi nhà khác của Nại Nại. Anh thậm chí còn nhớ như in mỗi lần lái xe đưa Nại Nại về nhà.
Cô cao hứng tinh nghịch chỉ cửa sổ nhà mình nói: “Đó cũng là nhà em, em có tới 2 ngôi nhà, 1 cái của chúng ta, 1 cía của mẹ em. Nếu có ngày anh khiến em tức giận, em sẽ về nhà mẹ, không thèm anh nữa”
Anh thì cười nói: “Vậy anh sẽ đứng đợi trc cửa nhà em, cho tới khi nào em quay về nhà chúng ta mới thôi”
Năm đó, họ vừa mới kết hôn.
Còn nay, họ đã ly hôn được 2 năm.
Lữ Nghị đột nhiên muốn đón Nại Nại về nhà, anh mơ hồ lái xe mà chẳng tìm nổi nơi nào anh có thể đợi được cô.
Cô đã không quay về đây.
Cuối cùng thì anh đã hại cô, khiến cô không có nhà để mà quay về.
Lúc mới vừa ly hôn, anh đã từng về nhà mẹ vợ tìm Nại Nại, 1 bát nước lạnh của mẹ vợ đã đoạn tuyệt mọi nhung nhớ của anh. Anh cho rằng cô chỉ có thể quay về nhà mẹ đẻ, ai ngờ, cô không làm thế.
Lữ Nghị với đôi mắt mơ hồ rốt cuộc cũng dừng xe dưới nhà Nại Nại. Đường vào nhà Nại Nại rất hẹp, chỗ này rất gần nhà cô. Anh biết mình còn mặt mũi nào đi gặp Nại Nại nữa, chỉ cảm thấy rằng đậu xe dưới nhà Nại Nại thì chiếc dạ dày đang sôi lên vì rượu cũng sẽ đỡ hơn nhiều.
Nại Nại, Nại Nại, anh gục đầu vào vô lăng lẩm bẩm tên cô. Nỗi đau nơi con tim đâm từng chút từng chút một, như kim châm 1 cách vô tình vào điểm mềm nhất của trái tim anh.
Vì 1 cái tát mà Duy Nhã đã bán đứng anh. Là anh tự làm tự chị