Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/573 lượt.
p chuyện: “Khổng Khê, lâu ngày không gặp, vết thương ở vai mày lành rồi?”
“Khỏi rồi, cho nên lần này tao đến trả lại cho mày đây” Khổng Khê vẫn mỉm cười nhìn LÔI KÌNH, lặng lẽ đặt 1 thứ lạnh lẽo lên huyệt thái dương anh, khẩu “Spot Viper” màu đen bóng loáng dưới ánh mặt trời đến nhức mắt.
--Bạn đang đọc truyện tại media.--
Nại Nại đang ăn cơm trưa, bỗng thấy tim đau nhói, nuốt mãi không trôi, từng đợt ợ chua dâng trào. Mẹ Nại Nại lặng nhìn rồi mặt không biểu cảm hỏi: “KHÔNG phải là có thai rồi chứ?”
Nại Nại lườm mẹ 1 cái: “Con của mẹ ngoan thê, có thai ở đâu ra?Chả nhẽ con là loài sinh sản vô tính?”
“Thế con sao thế?” Mẹ cô bình tĩnh hỏi tiếp.
Ừ nhỉ, rốt cuộc thì tại sao? Sao tự nhiên lại cảm thấy đau đớn như bị người khác móc tim ra thế?
Nại Nại xoa vuốt lồng ngực, thần người ra. Lẽ nào, LÔI KÌNH….
Tên gọi khác của huynh hệ là nghĩa khí.
“Súng lục Spot Viper? Nó sử dụng ổ đạn 9x26mm, trọng lượng 11 gram, thêm vào đó tốc độ phát đạn cao, thiết kế cấu trúc đặc biệt, có tác dụng đâm xuyên và đình trệ mạnh mẽ, nghe nói cs thể xuyên thủng bất kỳ áo chống đạn nào. Đồng thời, khẩu súng này cũng có thể ngắm chuẩn con mồi trong phạm vi 100m. Ổ đạn chứa 18 viên đạn” LÔI KÌNH uể oải lườm mũi súng đang chỉa vào huyệt thái dương mình, lập tức cười nói với Khổng Khê: “Súng dành cho phạm vi 100m mà để gần thế này, chú đúng là giết gà bằng dao mổ trâu”
Khổng Khê còn chưa kịp phản ứng gì, LÔI KÌNH đã khóa chặt tay hắn, nhân lúc đối phương còn chưa kịp nổ súng thì đã đặt họng súng lên ngực Khổng Khê.
“Của tao là GHF-18, ổ đạn chỉ ít hơn của mày một đạn” LÔI KÌNH thản nhiên nói với Khổng Khê: “Có điều tao với mày đấu tay bo, mỗi thằng 1 đạn là đủ, số còn lại quá lãng phí”
Thực ra cũng chẳng cần phân định thắng thua, mục đích cuối cùng của chúng chính là giết chết LÔI KÌNH, nên Smith đan 2 tay ôm ngực nói : “Lôi!Mày có cần phải ngoan cường chống lại thế không ?”
Rốt cuộc sao thế này? Hôm đó Elly nói sẽ tuyên bố việc LÔI KÌNH quy ẩn, bây giờ chắc là đã quy ẩn thật rồi, làm gì có chuyện gì nữa? không đúng, đó không phải là anh, rốt cuộc là ai mà dày vò người ta đến vậy? Cô muộn phiền rửa mặt, trở về phòng mình, nhấc đt lên định xác minh với 1 người, nhưng khi cầm ống nghe lên cô thực sự không biết nên gọi cho ai, cứ ngây người ngồi lặng trên giường. Mẹ Nại Nại rửa bát xong vào phòng thấy cô đang thần người ra, liền đưa tay vẫy vẫy trc mặt cô nói: “Con sao thế? Sao lại ngây người ra thế?”
“KHÔNG có gì, chỉ là tự nhiên bị nháy mắt” Nại Nại nói
“Dán 1 góc băng dính lên trên mí mắt đi, một lúc là đỡ thôi. ” Mẹ Nại Nại dán mảnh giấy lên mắt cô rồi ngồi xuống cạnh
“Nói đi, thằng đó làm nghề gì, mà làm con hết hồn hết vía thế?” Mẹ Nại Nại nói như kiểu đã nắm rõ tình hình trong lòng bàn tay vậy.
“Xã hội đen, nhưng đã hoàn lương rồi! Bây giờ đang mở công ty” Nại Nại muốn tìm người để trút bầu tâm sự, như vậy cũng đỡ hồi hộp sợ hãi.
Mẹ cô rót cốc nước nhấm 1 ngụm: “Con dám chắc nhà mình sẽ không thành mục tiêu cho cảnh sát chứ?”
“Chắc là không đâu ạ” Thực lòng Nại Nại cũng không dám chắc, nên chỉ biết cười trừ.
“Hôm nào thì định dẫn về nhà?” Mẹ Nại Nại hỏi.
“Vẫn chưa tới lúc đó, chúng con vẫn còn nhỏ, vẫn chưa chín chắn…” Nại Nại tiếp tục cười ngượng ngịu.
“E là cái gì cần làm đã làm hết rồi, còn chưa chín chắn nỗi gì?” Mẹ Nại Nại đúng là gừng càng già càng cay, nắm rõ mọi tình tiết gian tình nam nữ.
Nại Nại phùng má trợn mắt: “Mẹ à, mẹ thẳng thắn quá, ít nhiều cũng phải nghĩ cho con gái đang ngại ngùng xấu hổ với chứ”
“Con không thấy dạo này mồm miệng mình tinh ranh hơn nhiều à? Cái thằng đó giáo dục thành công quá!” Mẹ N hừ 1 tiếng.
“Con gái ẹ vốn dĩ tinh ranh, chỉ là bao năm dưới trướng mẹ không thể hiện ra được. Bây giờ con trưởng thành giỏi giang rồi, mẹ lại chê bai con” Nại Nại cười nũng nịu với mẹ
“Thôi! Thôi! Đứng có nói nữa. Mau lên đường. Con nổi tiếng lề mề, đợi đến khi chúng ta lên đường thì các cửa tiệm đã đóng cửa hết rồi” Mẹ Nại Nại đứng dậy đi chuẩn bị đồ đạc.
Để lại mình Nại Nại tự vỗ vào ngực mình, an ủi bản thân, không sao đâu, không có chuyệ gì cả. Có thể do mùa đông đến rồi nên tim không mấy dễ chịu thôi, ở đâu ra lắm chuyện nguy hiểm thế?Thanh thiên bạch nhật, càn khôn sáng chói…
--Bạn đang đọc truyện tại media.--
Cuối cùng Nại Nại vẫn không chịu được, 1h chiều cô gọi cho LÔI KÌNH.
Tắt máy. không biết tại sao, nhưng Nại Nại dự cảm đó là điềm xấu. LÔI KÌNH là người đứng đầu công ty lớn, không thể vô trách nhiệm tắt máy như thế được. Thế nhưng vì hôm đó anh đã bảo cô đi đi, nên chẳng còn mặt mũi nào gọi điện hỏi người khác, nên cô đành kìm nén sự bất an trong lòng, cùng mẹ đi mua sắm.
“Cái này thế nào?” Mẹ Nại Nại lấy 1 cái áo, ướm thử lên người cho Nại Nại.
Nại Nại ngẩng đầu mỉm cười: “Mẹ vẫn còn trẻ trung xinh đẹp, mặc gì cũng đẹp. ”
“Chỉ được cái miệng ngọt. ” Mẹ Nại Nại vô cùng hài òng với những câu kiểu như vậy, nhanh chóng đi về phía phòng t