Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
sắc lẹm.
“Anh vẫn còn hoài nghi về điều gì?”
Lại là một câu hỏi phản vấn, nhìn cô gái xinh đẹp bên cạnh mình lo lắng, bất an nhưng đôi mắt vẫn nhìn chàng trai kia không rời, Thư Hạo Nhiên tức đến muốn đánh nhau. Adam khẽ nhíu đôi mày, im lặng vài giây, sau đó nhẹ nhàng tiếp lời: “Sherry, làm phiền khoảng thời gian cá nhân của cô quả thực không phải. Nếu Thư tiên sinh đã có ý chờ, vậy cô hãy tự quyết định.”
Cảm giác ba cặp mắt đang dán chặt vào mình, Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, lòng rối bời. Đã làm việc khá lâu với Adam, cô có thể lấy đầu mình ra đảm bảo anh không phải là chàng trai ích kỷ, nhỏ nhen, hành động tối nay chắc chắn có nguyên do. Nhưng Thư Hạo Nhiên cũng không sai, làm ơn mắc oán, tức giận cũng là chuyện thường tình. Không biết vì sao mỗi lần rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, cô đều phải lựa chọn. Bạch Tiểu Thuần thấy bất an, cắn cắn môi, len lén nhìn người lãnh đạo kinh nghiệm đầy mình của mình. Đúng như những gì ngày trước Thư Hạo Nhiên đã nói, sếp Lý quả là một người lươn lẹo còn hơn cả lươn. Tả hữu đều không thể đắc tội, ông đương nhiên sẽ không ra mặt, lờ đi như không nhìn thấy cấp dưới đang cầu cứu. Thấy người duy nhất có thể hy vọng được lại tỏ vẻ không liên quan, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình đúng là khổ hết chỗ nói. Trong lúc đang thầm kêu ca, than vãn, bàn tay trái của cô bỗng nhiên có cảm giác âm ấm. Cúi đầu nhìn, thì ra là Thư Hạo Nhiên đang nắm tay cô, chẳng nói chẳng rằng, kéo cô tiến về phía chiếc Audi. Đi theo cũng không được, giằng ra cũng chẳng xong, cô chỉ còn cách vừa tiến về phía trước vừa ngoái lại phía sau.
Có lẽ do khoảng cách khá xa, ánh sáng trở nên mờ ảo, cô thấy Adam khẽ nhếch môi, dáng vẻ nghiêm túc, nhíu chặt đôi mày, giống một thiếu niên đang cố ra dáng người lớn. Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến điều này không chỉ một lần, nếu cô không biết ngoại ngữ mà ra nước ngoài, chắc chắn còn đáng thương hơn Adam. Cô nghĩ lại, kể từ khi anh lên nhậm chức đến nay, mỗi lần cần nói chuyện với ai đều phải dựa vào cô, trong lòng bỗng mềm đi, cô bước chậm, cố gắng giữ bàn tay rộng lớn đang kéo mình lại, nói: “Xin lỗi, Hạo Nhiên, tối nay không thể đi cùng anh. Anh ấy là tổng giám đốc của tôi, lại không biết nhiều tiếng Trung, để anh ấy ở lại một mình không hay lắm. Đâu phải ngay ngày mai tôi có thể xin nghỉ việc, tôi không muốn để mọi người trong công ty nói ra nói vào…”
“Chẳng phải chỉ là một công việc thôi sao, có gì mà khó tìm đến thế? Tiểu Điệp…”
“Tiểu Điệp?” Anh ta tức quá nên mất tỉnh táo rồi sao, tự nhiên nhắc đến người chẳng liên quan đến việc này làm gì?
“Tiểu Điệp đã tìm được việc rồi, không cần dựa vào em nữa.” Thư Hạo Nhiên hít một hơi thật sâu, năm ngón tay đan chặt hơn, không hiểu vì sao, một người trước giờ luôn tự tin như anh giờ chỉ cảm thấy mông lung, mờ mịt, hơn nữa, cảm giác không chắc chắn ấy lại đến từ một người mà trước giờ anh luôn tin tưởng. “Vì thế, mất việc cũng không sao, cũng chẳng phải quyền cao chức trọng gì, lúc nào em cũng có thể tìm một công việc tốt hơn!”
Lại thêm một lần ngạc nhiên. Bạch Tiểu Thuần chớp chớp mắt, những việc không ngờ tới quả thực rất nhiều, cô cảm thấy mình không tiếp nhận kịp. Trong mắt một người từ nhỏ đến lớn muốn gió có gió, muốn mưa có mưa như Thư Hạo Nhiên, công việc cô đang làm chẳng đáng để mắt tới chăng? Người luôn miệng nói muốn cô quay lại đã như thế này thì ông bố quyền cao chức trọng của anh ta sẽ như thế nào?
Nếu yêu, đầu tiên phải tôn trọng.
Lời căn dặn của mẹ lại vang bên tai, cô cười nhạt, lạnh lùng giằng năm ngón tay bị nắm chặt ra.
“Tôi tạm thời không có ý định tìm việc khác.”
“Anh…” Biết đã lỡ lời, Thư Hạo Nhiên dịu giọng. “Xin lỗi, Tiểu Bạch, em biết anh không có ý coi thường công việc của em.”
“Công việc vốn dĩ rất bình thường, không có gì mà coi thường với không coi thường.”
Sự động lòng trong suốt những ngày qua giống như dòng nước xối xả chảy xuống vực sâu không đáy, cô cười lớn, vẻ mặt bình thản. Đối diện với điệu cười xa cách của cô, người vì nóng giận mà lỡ lời nhất thời không tìm được cách để đáp lại. Sau giây phút im lặng, Bạch Tiểu Thuần xoay người. Khoảng đất trống phủ đầy sương mờ tạo nên một cảm giác không chân thực, vừa bước được vài bước, sau lưng đã vọng đến giọng nói nửa tức giận nửa ngỡ ngàng của Thư Hạo Nhiên: “Bạch Tiểu Thuần!”
“Anh về nhà đi, lái xe cẩn thận.”
Lại là một buổi sớm âm u, Bạch Tiểu Thuần chào tạm biệt người thân tại một sân bay nhỏ, kém xa sự xa hoa đồ sộ của sân bay thành phố G. Máy bay lao vút lên trời cao, nhìn ra ngoài cửa sổ, một góc thành phố chuyển từ rõ nét sang mờ ảo rồi biến mất. Một biển mây lững lờ trôi, từng tia nắng như khoác lên trên những đám mây một tấm áo mỏng màu vàng, đẹp đến nghẹt thở. Những lời căn dặn của mẹ văng vẳng bên tai, cô khẽ cong vành môi, một cảm giác ấm áp len lỏi khắp cơ thể.
Bạch Tiểu Điệp quyết định sẽ tới thành phố G tìm việc, vì bị cảm nên cô say máy bay, ngủ li bì, mê mệt, vừa mơ màng tỉnh dậy đúng lúc nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đan