XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.

cả chủ lẫn khách, mọi người hẹn gặp lại vào cuộc giao lưu thường niên vài ngày sau đó. Bạch Tiểu Thuần vốn rất vui vẻ, ai ngờ, tiễn khách khứa xong, cùng Adam bước ra ngoài thì phát hiện Thư Hạo Nhiên vẫn đang đứng đó chờ cô.
Trong một tối gió xuân nhè nhẹ, mảnh trăng lưỡi liềm in trên nền trời, không khí thoang thoảng mùi thơm nhè nhẹ của cỏ cây hoa lá, len lỏi vào tim. Ánh sáng dịu dàng phát ra từ vô số những ngọn đèn lồng khẽ dập dờn chao liệng, tạo thành vô số những chiếc bóng hắt trên mặt đất. Quảng trường trước dãy núi lúc bình thường xe đỗ chật kín, giờ đã về khuya, chỉ còn lại dăm ba chiếc, không gian trở nên rộng lớn vô cùng. Thư Hạo Nhiên đứng bên trái cửa ra vào, dựa lưng trên một chiếc Audi màu đen còn khá mới, mặc chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt, ngoài khoác bộ com lê màu xám bạc, những màu sắc ôn hòa làm nổi bật khí chất phi phàm của anh. Một vòng sáng nửa hồng nửa sẫm đậu trên vai, anh khẽ nhíu mày, thần sắc vẫn ung dung, tự tin. Sếp Lý suốt buổi không uống giọt rượu nào để lái xe đưa Adam về khách sạn, vừa nhìn thấy Hạo Nhiên liền mỉm cười, liếc cô gái xinh đẹp trong bộ quần áo bó eo màu be dài ngang gối bên cạnh mình.
“Tiểu Bạch, Tiểu Thư đang đứng chờ cô kìa.”
“Ồ.” Không nghĩ anh ấy sẽ đứng chờ mình, Bạch Tiểu Thuần đáp lại một tiếng, mặt bỗng ửng hồng.
“Hay là thế này, cô sang ngồi xe của Tiểu Thư, tôi sẽ đưa boss về khách sạn.”
Câu nói này khá đơn giản, cô tin với trình độ tiếng Trung tiến bộ rất nhanh của Adam, anh có thể hiểu được. Nhưng điều khiến cô bất ngờ là, chàng trai tuấn tú trong bộ âu phục màu đen bên cạnh cô không lên tiếng ngay lập tức. Nhìn thấy ba người họ đứng trước cửa ra vào, Thư Hạo Nhiên rảo bước đến, chào hỏi từng người rồi mới dùng tiếng Anh nói với Adam: “Adam, có thể để Sherry đi cùng xe với tôi không? Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa cô ấy về đến nhà an toàn.”
“Thành thật xin lỗi, vẫn còn một số chi tiết trong dự án tôi và Giám đốc Lý cần phải bàn bạc, không có Sherry bên cạnh, e rằng không thể tiến hành được.” Không ngờ câu trả lời của Adam lại là sự từ chối rõ ràng, mạch lạc. Khóe miệng Bạch Tiểu Thuần khẽ nhếch lên rồi chợt khựng lại, mùi bạc hà thoang thoảng xen lẫn mùi rượu trên người anh khiến cô có cảm giác dường như anh đang khéo léo gửi thông điệp đến cô qua đôi mắt màu xanh lam dịu dàng kia, sau đó, anh nói tiếp với thái độ lịch sự: “Tôi cũng rất xin lỗi cô, Sherry, buổi tối lẽ ra là thời gian riêng tư của cô, nhưng công việc gấp quá, mong cô thứ lỗi.”
“Không vấn đề gì.”
Tuy miệng nói vậy nhưng Bạch Tiểu Thuần không hề nghĩ ra dự án nào mà gấp gáp đến nỗi phải bàn bạc thêm vào buổi tối thế này. Điều lạ nhất là, Adam vốn dĩ không phải là một tổng giám đốc thích chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi riêng tư của nhân viên, quả thật là quá kỳ lạ! Thư Hạo Nhiên vốn chỉ vì khách khí nên mới hỏi như vậy, lúc này sắc mặt bỗng tái đi, giờ đã là tám giờ, về đến khách sạn cũng gần chín giờ, còn bàn luận công việc gì nữa?
Chỉ là cái cớ mà thôi!
Biết rõ Bạch Tiểu Thuần không biết cách từ chối người khác, anh ta mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Vừa ký kết dự án tàu điện ngầm xong đã có ngay một dự án khác phải thức đêm để thảo luận, quý công ty quả là bận rộn, mới đang là đầu năm, không chừng đến cuối năm, công ty sẽ đạt được chỉ tiêu kinh doanh mới đấy.”
Lôi dự án tàu điện ngầm ra đúng lúc này, ý đồ của Thư Hạo Nhiên đã quá rõ ràng… Không có sự ủng hộ, giúp đỡ từ anh ta và ông bố, cho dù có cơ hội đấu thầu lần hai, kết quả cũng chưa biết được sẽ thế nào. Nếu chuyện nhỏ thế này mà Adam cũng không nể nang, khó tránh khỏi bị người khác nghĩ là qua cầu rút ván. Sếp Lý đứng ngoài sao có thể không hiểu đằng sau việc này là gì, thần sắc ông hơi nhợt đi, nhưng khổ nỗi bị kẹp ở giữa, không biết nên mở lời ra sao. Một bên là tổng giám đốc, dạy dỗ anh ta cách hành xử là phạm đại kỵ, huống hồ người thanh niên này là một tổng giám đốc người nước ngoài luôn tự tin, cương trực, bên kia là công tử của một ngôi sao Bắc Đẩu trong ngành, cũng không thể tùy ý đắc tội. Ông suy nghĩ một lúc rồi khẽ ho, nheo đôi mắt nhỏ màu vàng, không ngừng ra hiệu cho Bạch Tiểu Thuần. Liếc thấy cử chỉ của sếp Lý, Bạch Tiểu Thuần hiểu ông đang ngầm ra hiệu cho mình chủ động dàn xếp mọi việc êm xuôi, nhưng cô thực sự không biết nên dàn xếp thế nào cho phải.
“Nói thật lòng, có thể giành được dự án tàu điện ngầm này, cá nhân tôi cảm thấy rất bất ngờ.”
Không đợi cô vắt óc suy nghĩ đưa ra ý kiến, Adam đang đứng chính giữa ánh sáng của những ngọn đèn, đã thẳng thắn trả lời. Anh nhìn Thư Hạo Nhiên, trong đôi mắt luôn hiền hòa, thân thiện có vẻ sắc lẹm như loài chim ưng.
“Ý anh là sao?” Trong bầu không khí như có mùi thuốc súng vừa lướt qua, đừng nói là Thư Hạo Nhiên, đến Bạch Tiểu Thuần đang như kiến bò trong chảo và sếp Lý muốn nói mà sợ há miệng mắc quai cũng không hiểu tại sao bỗng nhiên Adam lại buông một câu như vậy… Quả là tương phản với vẻ khoan dung ôn hòa, phong độ ngời ngời thường ngày của anh.
Ai cũng có thể nghe ra đây là một câu chất vấn khá trực tiếp, Adam vẫn mỉm cườ