Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1716 lượt.
thể khuyên tổng giám đốc, cô mím môi khô nẻ, miễn cưỡng rặn ra một nụ cười, nói khô khốc: “Thực… thực ra Adam không phải có ý đó.”
Nhưng trong mắt Thư Hạo Nhiên, câu nói ấy chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa… Rõ ràng anh đang nghĩ cho cô, rõ ràng là vì cô nên mới đi cầu cứu bố mình, kết quả thì sao, cô lại lựa chọn bao biện cho một gã tổng giám đốc tư bản không biết điều! Lông mày nhíu chặt, bụng mang một bồ lửa, gương mặt Thư Hạo Nhiên lạnh như băng, anh nói tiếng Anh một cách lưu loát: “Buổi tối sau lần gặp mặt ngài Adam trở về, bố tôi đã nói rõ ràng rằng ông đã nghĩ đến phương án thiết kế có thể hoàn thiện thêm và thành ý của ngài Adam nên ông đồng ý ủng hộ việc mời thầu lại lần nữa, ông còn nói sẽ thảo luận với chủ tịch và những người khác trong ủy ban mời thầu. Bây giờ, dự án đã được ký kết, ngài Adam lại nói rất bất ngờ khi giành được nó, điều tôi muốn hỏi là, rốt cuộc ngài Adam không hiểu ý bố tôi hay cố tình làm vậy?”
Lời đã nói đến mức này, mọi việc tưởng chừng lắng dịu lại bùng lên. Sếp Lý cười gượng gạo, nghi hoặc nhìn Tổng giám đốc, miễn cưỡng nói một câu: “Tiểu Thư, tôi tin Adam tuyệt đối không phải là người vong ơn bội nghĩa, chắc chắn là… trong khi nói chuyện với thầy Thư đã có chút vấn đề nho nhỏ thôi.”
“Ý giám đốc Lý muốn nói, khả năng nói tiếng Anh của bố tôi không đủ để ngài Adam hiểu sao?”
Truy vấn đến cùng, sự khách khí trước đây đã hoàn toàn biến mất. Bị một hậu bối chỉ đáng tuổi con trai mình chặn họng không hề khách khí, sếp Lý gượng gạo vài giây nhưng không thể bực tức được, chỉ đành cười trừ. Thư Hạo Nhiên trước giờ luôn sùng bái ông bố tài hoa, học vấn uyên thâm của mình, nhưng Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không ngờ anh ta lại có thể không nể nang gì như vậy.
Trong chốc lát không thể hỏi Adam một cách kỹ lưỡng được, cô nhíu chặt cặp lông mày lá liễu, bước đến bên cạnh gã đàn ông mặt đang đanh lại như sắt, thấp giọng khuyên giải: “Hôm nay anh sao vậy? Giám đốc Lý trước giờ luôn ngưỡng mộ tài hoa, học thức của bố anh, sao có thể nghĩ trình độ tiếng Anh của ông có vấn đề được chứ? Có thể giành được dự án, Adam luôn cảm kích bố anh hết mực, điều đó có thể nhìn thấy qua việc anh ấy đích thân gọi điện thoại mời ông đến dự tiệc. Giả sử có hiểu lầm gì đó, tôi thay mặt anh ấy xin lỗi. Anh về nhà trước đi, ngày mai chúng ta đi ăn tối rồi nói chuyện tiếp, được không?”
Để nhanh chóng kết thúc màn đối đầu căng thẳng này, Bạch Tiểu Thuần chỉ còn cách nói nhỏ nhẹ. Giọng nói dịu dàng và làn gió mát rượi vi vu lướt qua tai, Thư Hạo Nhiên cũng dịu đi phần nào, nhưng trong lòng vẫn như có kim châm… Anh tin rằng, nếu còn như trước đây, cô sẽ đứng chung một chiến tuyến với mình, cho dù phải quay lưng với cả thế giới. Nhưng bây giờ, lời nói của cô lại như ám chỉ anh đang gây rối một cách vô lý. Chẳng qua chỉ là một công việc chết dẫm thôi, mà dùng những lời lẽ như dỗ một đưa trẻ ranh để khuyên anh, thậm chí còn chủ động đồng ý tối mai đi ăn cơm. Cố ý hất tay cô ra, càng nghĩ càng bực, anh cười lạnh lùng, nói với Adam: “Ngài Adam, Sherry nói tiếng Trung, có thể anh không hiểu. Cô ấy nói, nếu hôm nay giữa chúng ta có hiểu lầm, cô ấy thay mặt anh xin lỗi tôi. Những lần gặp trước, tôi luôn nghĩ ngài Adam có phong độ hào sảng, chuẩn mực, nhưng giờ nghĩ lại, đến lời xin lỗi vẫn phải cần đến cấp dưới nói hộ, cái gọi là ga lăng, cũng chỉ đến thế mà thôi. Sherry là nhân viên của quý công ty, điều đó không sai, nhưng tôi nghĩ công việc của cô ấy không bao gồm việc phải đứng ra chịu trách nhiệm cho lỗi của tổng giám đốc.”
Nhận ra nét tức giận vụt qua trong mắt Adam, Bạch Tiểu Thuần bỗng cảm thấy bất an, buột miệng nói: “Anh nói gì vậy?”
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô, sếp Lý càng thêm lo lắng. Thư Hạo Nhiên nói quá nhanh, ông gần như chỉ nghe được vài từ.
“Thư Kiến tiên sinh thực sự nói với anh rằng ông ấy đồng ý giúp chúng tôi giành được dự án tàu điện ngầm ư?”
Khuôn mặt sắc cạnh sáng ngời, dưới ánh đèn càng thêm rạng rỡ, Adam không hề tỏ thái độ tức giận, duy chỉ có đôi mắt màu xanh lam đanh lại, sắc lẹm.
“Anh vẫn còn hoài nghi về điều gì?”
Lại là một câu hỏi phản vấn, nhìn cô gái xinh đẹp bên cạnh mình lo lắng, bất an nhưng đôi mắt vẫn nhìn chàng trai kia không rời, Thư Hạo Nhiên tức đến muốn đánh nhau. Adam khẽ nhíu đôi mày, im lặng vài giây, sau đó nhẹ nhàng tiếp lời: “Sherry, làm phiền khoảng thời gian cá nhân của cô quả thực không phải. Nếu Thư tiên sinh đã có ý chờ, vậy cô hãy tự quyết định.”
Cảm giác ba cặp mắt đang dán chặt vào mình, Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, lòng rối bời. Đã làm việc khá lâu với Adam, cô có thể lấy đầu mình ra đảm bảo anh không phải là chàng trai ích kỷ, nhỏ nhen, hành động tối nay chắc chắn có nguyên do. Nhưng Thư Hạo Nhiên cũng không sai, làm ơn mắc oán, tức giận cũng là chuyện thường tình. Không biết vì sao mỗi lần rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, cô đều phải lựa chọn. Bạch Tiểu Thuần thấy bất an, cắn cắn môi, len lén nhìn người lãnh đạo kinh nghiệm đầy mình của mình. Đúng như những gì ngày trước Thư Hạo Nhiên đã nói, sếp Lý quả là một người lươn lẹ