Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2274 lượt.
cô co rút đau đớn, khiến cô cực kỳ khó chịu. Cứ tiếp tục đi xuống như vậy, cô khẳng định cả người sẽ bị phế bỏ - -
"Chúng ta đã nói rồi đấy. . . . . . Cô vặn bung!" Gia Mậu đáp lại cô bằng kháng cự - thờ ơ, chỉ là cúi đầu cười một tiếng, nói: "Tiếp tục đi!"
"Được. . . . . ." Thất Dạ nghe vậy, trong lòng cười nhạt một tiếng.
Vừa rồi, cô đánh cuộc với hắn, không có nói qua, chỉ được dùng tay - -
Cho nên, cô quyết định dùng miệng!
Trong lòng có ý nghĩ như vậy, cô hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, liền lập tức khom người xuống, sắp sửa há mồm cắn vào cánh tay hắn!
"Bảo bối, cái miệng nhỏ của cô, dùng vào chỗ khác!"
Tiếng thở dài trầm thấp giống như ma quỷ, khóe miệng Gia Mậu cong lên, chợt Thất Dạ thấy xung quanh lạnh lẽo, một giây kế tiếp, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô liền bị hai cánh tay có lực của Gia Mậu bưng lên, cưỡng ép cô thẳng người lên, môi mỏng dán len hai cánh môi xinh đẹp kia - -
Hôn liên tiếp ở trên lưng ngựa, là một loại chuyện tình khiến Thất Dạ cảm thấy điên khùng!
Tốc độ của Bối cũng không có yếu đi, vẫn trước sau như một nhanh chóng, mà lòng cô, cũng tăng theo tốc độ đó!
Mấy ngày không gặp, người đàn ông này dung cách ép buộc cô, giống như là thong thạo không ít. Ngồi trên con ngựa chạy như bay, nhịp tim vốn đã nhanh, bị người đàn ông cưỡng ép hôn liên tiếp giống như cắn vậy, Thất Dạ cảm thấy, đây quả thực là muốn lấy mạng cô mà - -
"Không. . . . . . Ừ. . . . . ."
Bất mãn kháng nghị, bởi vì người đàn ông mạnh bạo hôn mà biến đổi thanh tiếng rên rỉ, Thất Dạ đã dung hết sức lực để đẩy đi khống chế của Gia Mậu, nhưng tiếc rằng đến sau cùng, cả người cô cũng bị Gia Mậu lật qua, tư thế ngồi lại đối diện với hắn - -
Hắn hôn môi, mang theo một chút mùi vị trừng phạt, với lại vừa rồi cô cắn hắn hung ác. Khác nhau ở chỗ, hàm răng hắn, bén nhọn hơn, năng lực cắn xuống, so sánh với cô mạnh gấp mấy lần. Cho nên, hắn thích thú nếm máu tươi, so với cô thưởng thức hơn, đương nhiên cũng nồng đậm hơn. . . . . .
Đã sớm quen bị hắn gặm cắn, Thất Dạ cũng cảm thấy không có gì đáng kinh ngạc. Cũng chỉ là, thời điểm khi bàn tay hắn đang dọc theo vạt áo cô thăm dò vào trong, trong nháy mắt cả người Thất Dạ cứng đờ!
Hắn, muốn làm cái gì? !
“Ừ, để…. Ừ - ”
Cố gắng kháng cự để Gia Mậu buông mình ra, bị đôi môi mỏng của người đàn ông phủ kín giữ lại bên trong, khiến nói không thể nào thành lời, ngược lại giống như một tiếng rên khẽ. Thất Dạ thấy tức giận với chính bản thân mình vì tình cảnh này, hạ quyết tâm, ở thời điểm lưỡi của người đàn ông kia đang tùy ý đùa bỡn trong miệng mình, hạ quyết tâm, trực tiếp cắn xuống.
Gia Mậu giống như sớm đã biết trước, đầu tiên đem lưỡi mình lui ra ngoài. Trong mắt anh, tràn đầy sự chế nhạo, nhìn chằm chằm cô gái này, bên môi, nổi lên ý cười như có như không. Mà động tác trên tay anh, cũng không dừng lại, ngược lại càng thêm suồng sã, dọc theo bụng cô dịch dần lên trên, cho đến khi bàn tay thon dài của Thất Dạ bất chợt chụp lấy cổ tay anh, mới thoáng dừng lại, nhìn chằm chằm vào cô.
“Gia Mậu, anh điên à, anh có biết đây là đâu không?” Thất Dạ trợn tròn mắt, cả khuôn mặt đen lại, cặp mắt trong trẻo kia phát ra ánh sáng mạnh mẽ, dường như muốn trực tiếp đem Gia Mậu một phát giết chết luôn.
“Biết!” Gia Mậu trả lời, tác phong trước sau như một không mặn không nhạt: “Dã ngoại, ánh trăng, trong không khí ngọt ngào, không phải rất lãng mạn sao?”
Giọng nói trầm thấp, theo yết hầu của người đàn ông kia di động mà phát ra, lưu chuyển dưới bầu trời đêm này, ngay cả tiếng gió “gào thét”, đều giống như biến mất, không thể nào sánh bằng!
Thân thể lay động như vậy, trong sự đau đớn còn ẩn ẩn mang theo một cảm giác vi diệu khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Thất Dạ cũng nhíu chặt lại một chỗ, giống như trái khổ qua, lăng giác rõ ràng –
Cô chỉ có thể thở hổn hển, không thể nào đáp lời! Nhưng khi bình minh đến, cũng có chút ấn tượng.
“Ngày tốt cảnh đẹp, cô không muốn nói gì sao?” Được phụ trợ bởi động tác chạy của ngựa, Gia Mậu thậm chí không cần phải làm gì, vẫn có thể cảm thấy hai người gắn bó chặt chẽ với nhau. Mà sự mềm mại của cô, càng khiến cho ác ma luôn ẩn giấu trong cơ thể anh, lại cảng bộc lộ ra rõ ràng!
Nhàn vẻ mặt khổ sở của cô, khác hẳn với bộ dáng lạnh lùng cùng tức giận thường ngày, thật khiến cho trái tim anh, tràn đầy vui vẻ.
Ít nhất, trừ lạnh lùng cùng tức giận, cô ở trước mặt anh, lại có thêm một vẻ mặt khác –
Về phần tương lai, anh sẽ lại càng khám phá ra nhiều thứ từ cô hơn!
Đối với đề nghị của anh, Thất Dạ dĩ nhiên là xì mũi coi thường, mặc dù cũng rất khó chịu… Cô dùng hết sức cắn chặt môi dưới, đè ép cảm giác của chính mình. Nhưng, đôi mắt xinh đẹp của cô, từ lúc bắt đầu còn rực sáng đến khi dần dần tan rã, thời gian đó, cũng chỉ là trong chốc lát –
Nhận thấy được đáy mắt mang vẻ mê mang của cô, Gia Mậu nở nụ cười tà ác, bàn tay nâng lên eo nhỏ của cô, tùy ý gia tốc –
……………
Dung Thiên Đại vốn tưởng rằng, bị Tư Á bắ