pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342278

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2278 lượt.

t lại, kết quả của nhất định là bị hắn ném vào phủ Ngõa La Luân, sau đó bị ác ma kia chỉnh cho vô cùng thảm, nhưng không ngờ tới, hắn cũng không có làm như vậy, mà là ném cô lên một chiếc xe con, rồi phân phó tài xế lái xe đi.
“Anh muốn mang tôi đi đâu?” Nhìn thân thể cao lớn của người đàn ông chui vào, cô cắn răng, lui đến một góc của xe, lạnh lùng nhìn hắn.
“Dẫn cô đến một nơi rất thú vị!” Tư Á từ từ ngồi xuống, có chút lười biếng. Cánh tay hắn chậm rãi giơ lên, ngón tay hướng về phía cô gái nhẹ ngoắc ngoắc mấy cái: “Lại đây!”
Bên trong lòng của Thiên Đại, nghìn vạn lần không muốn –
Nhưng cuối cùng, khi mặt mày Tư Á nhẹ ngưng tụ lại, cô cắn răng, từ từ đè nén hô hấp, dịch lại gần.
Bước chân cô di chuyển chậm chạp, quả thật cùng ốc sên không khác nhau là mấy. Chỉ là, ánh mắt đó của người đàn ông kia chiếu thẳng lên người cô hình như vô cùng nhẫn nại, không có biểu hiện gì là sẽ phát tác, Chỉ là, đợi khoảng cách của cô và hắn còn lại khoảng 1 cánh tay, người đàn ông kia liền hành động.
Đưa tay, đem cô trực tiếp kéo vào ngồi trong lòng hắn –
“Đừng đụng vào tôi…” Cảm thấy bàn tay của hắn phủ lên hông của cô, vòng ra trước bụng, có khuynh hướng di chuyển lên phía trên, mặt Thiên Đại lạnh lùng, trầm giọng nói: “Buông ra!”
“Cô thật ra cùng một dạng với cái đồ chơi trên tay của Gia Mậu…” Môi mỏng của Tư Á nhàn nhạt giơ lên, cười như không cười: “Quật cường –”
Mấy ngày nay, mặc dù Thiên Đại vẫn luôn bị giam trong phủ Ngõa La Luân, nhưng cơ hồ mỗi ngày đều có xem qua tin tức, biết tình cảnh mấy hôm nay của Thất Dạ, vì vậy khi nghe thấy hắn nhắc tới Thất Dạ, cả người cô cũng đều mềm nhũn, cắn rằng nhìn chằm chằm hắn nói: “Cô ấy như thế nào rồi?”
“Quan tâm đến cô ta?” Môi mỏng của Tư Á nhẹ nhàng vểnh lên, ánh mắt xanh biếc, giống như trong khoảng không bao la, có một ngôi sao lộng lẫy nhất, có thể đem ánh mắt người khác, tất cả đều trở lên chói lòa: “Cô ta gọi là Nam Thất Dạ đúng không?”
“Anh nghĩ như thế nào?” Bàn tay Thiên Đại nắm chặt thành quyền, nén tức giận, lạnh lùng đối mặt cùng người đàn ông này: “Gọi là người của Gia Mậu, anh coi cô ấy là như thế sao?”
“Nghe nói cô ta tối nay hẹn cô cùng chạy trốn!” Tứ Á không đáp mà hỏi ngược lại: “Có chuyện này sao?”
“Không có!” Cơ hồ là theo phản xạ, Thiên Đại không chút do dự tiếp tục nói: “Tôi cùng với cô ấy không có bất kì liên lạc nào!”
“Chỉ bằng cô cùng cô ta dĩ nhiên không liên lạc được, chẳng qua tôi biết…” Đầu ngón tay Tư Á nhẹ nhàng mơn trớn theo cằm cô, động tác êm ái ưu nhã, như một người họa sĩ cầm bút, vẽ nên hoa văn yêu thích của mình: “Trong phủ Ngõa La Luân, có mật thám –”
Lòng của Thiên Đại, bỗng nhiên run lên.
Mặc dù tình cảm của cô với những người đã trợ giúp đó cũng không sâu đậm, nhưng bọn họ cuối cùng thì vẫn là có ân đối với cô. Mà Tư Á tối nay có thể chặn cô lại, tất nhiên là đã sớm có chuẩn bị. Cho nên, hắn muốn tra ra những mật thám kia, rất đơn giản. Về phần sẽ làm gì đối với bọn họ, Thiên Đại nghĩ qua, cũng biết kết quả của bọn họ sẽ vô cùng bi thảm –
Trước, một nữ nô bởi vì trong lúc hầu hạ cô, không cẩn thận đem ly nước ấm đổ bắn lên người nàng một chút, hắn liền cho người đánh đến trầy da sứt thịt, lại còn nói một điều khiến cô không giải thích được: trừ hắn ra, bất luận kẻ nào cũng không thể đụng đến cô –
Hắn nói “đụng”, rất có thể là chỉ tổn thương, hay là động tay chân… Thậm chí, có thể là cùng với cô có trao đổi tình cảm –
Sự khống chế dục vọng của người đàn ông này, lớn đến mức khiến cô cũng phải giật mình!
“Chạy trốn là chuyện của tôi, không liên quan đến bọn họ!” Cắn răng, đem toàn bộ sự tình đổ hết lên đầu mình, con ngươi Thiên Đại đông lạnh, nói: “Anh nếu muốn, thì cứ trách tôi. Muốn trách phạt, thì cứ trách phạt mình tôi là đủ rồi!”
Dù sao, cô gây chuyện, cũng đủ nhiều, không quan tâm có nhiều thêm một chuyện như vậy.
Con ngươi của Tư Á, từ từ híp lại.
Thiên Đại liền thấy, đáy lòng một mảng lạnh lẽo.
Thời khắc khi trong lòng cô mới dâng lên một chút ý niệm, môi mỏng của người đàn ông đã nhếch lên, nhàn nhạt hướng về phía người tài xế phía trước phân phó: “Thái Địch, những người tối nay trợ giúp tiểu thư Đại Phù Ni chạy trốn, toàn bộ… chôn sống!”
“Không –”
“Hư…”
Lời kháng cự của Thiên Đại vẫn chưa nói xong, cánh môi đã bị đầu ngón tay của Tư Á giữ chặt, Mặt này cuẩ người đàn ông này, chợt lóe lên, ánh sáng vạn trượng: “Bé nhím nhỏ, không cần khiêu khích tôi… Nếu không, tôi có thể khiến cho bọn họ sống không bằng chết!”
Lòng của Thiên Đại, thẳng tắp rơi xuống –
“Tối nay, sẽ cực kì tốt đẹp, không cần phá hư!” Khóe miệng của người đàn ông, hiện lên ý cười nhàn nhạt, ánh mắt, có chút xa xăm, giống như nghĩ tới, một thứ gì đó.
……………….
Thất Dạ nghĩ, Gia Mậu nói không sai, đêm này, xác thực khiến cô cả đời cũng khó mà quên được.
Thử nghĩ mà xem, ở trên lưng ngựa cùng một người đàn ông đóng ~hợp, cái tư vị đó, không chỉ có khó chịu, còn đặc biệt khiến cho, cô không cách nào quên được –
Khi thân thể rốt cục mệt lả không còn bất cứ sức lực gì đ