Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé...!
Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.
ể phản kháng Gia Mậu nữa, cô cảm thấy hai cánh tay có lực của người đnà ông đang gắt gao ôm lấy thân thể mảnh khảnh của mình. Rồi sau đó, anh săn sóc giúp cô sửa sang lại áo, sau đó, bọn họ đã tới một nơi, cô cho tới bây giờ cũng chưa từng đi qua!
Thời khắc bị người đàn ông này ôm xuống ngựa, chỉ là tùy ý ngắm nhìn bốn phía một chút, Thất Dạ liền có thể kết luận, chỗ này, tuyệt đối là nơi để cho quân lính tiêu khiển! Có lẽ, cách trại lính lân cận cũng không xa –
“Trưởng quan!” Khi tiến vào tòa nhà khiến trúc rất to lớn, xung quanh được thủ vệ cực kì sâm nghiêm, cơ hồ cứ mấy bước lại có một người thủ vệ. Nhìn bọn họ, những binh lính kia trong mắt đều hiện lên vẻ kinh ngạc, mặc dù mặt như cũ vẫn không biểu cảm, giữ đúng lễ nghi, nhưng lại khiến Thất Dạ cảm thấy vô cùng thẹn thùng!
Cũng khó trách cô, quần áo của chính mình rối loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm đỏ lại chưa hề giảm bớt đi, lại bị Gia Mậu ôm, mặc cho là ai thấy, chỉ sợ cũng sẽ có chút ý niệm bệnh hoạn! Cho nên, cô cảm thấy nổi giận, không có gì là không đúng!
“Anh rốt cuộc muốn mang tôi đi đâu?” Cảm thấy người cung quanh càng ngày càng ít dần, nhưng lại có một âm thanh ầm ĩ lọt vào tai, mặt của Thất Dạ mới lui ra khỏi ngực của Gia Mậu, cau mày hỏi.
“Đi một nơi, khiến cho cô cả đời cũng khó mà quên được!”
Gia Mậu cười, con mắt sắc, lại tràn đầy vẻ âm hàn.
Đặt bước chân đầu tiên vào căn phòng rộng lớn này, cảm giác đầu tiên của Thất Dạ, cái chỗ này, quả thật khiến cho người ta cảm thấy giống như đang đưa thân vào chốn Thiên đường!
Ánh sáng tràn ngập, trang hoàng hoa lệ, bài trí trang nhã, bồn hoa màu đỏ, âm nhạc du dương, vũ động tân khách. . . . . . Tất cả, xem ra đều là tốt đẹp, tốt đẹp đến mức, làm cho người ta cất bước tiến vào, cũng không muốn rời đi!
Nhưng có một chút, khiến Thất Dạ cảm thấy bất ngờ.
Những cô gái kia, ăn mặc vô cùng kiệm vải, quả thật so với gái đứng đường không có bao nhiêu khác biệt. Mặc dù giờ phút này không khí bên trong phòng rất tốt, nhưng cử chỉ của những người đàn ông kia, lại cực kì hạ lưu. Bọn họ, thậm chí trực tiếp vén hết áo của mấy cô gái lên, đầu chôn sâu vào trên người các cô ấy, động tác tùy tiện —
Sau khi bọn họ đi vào, người xung quanh hình như đều dại ra một chút, cũng rất nhiều người ngừng lại động tác, ánh mắt rối rít nhìn về phía bọn họ, hơn nữa, mỗi một đôi mắt, đều đang tỏa sáng!
Bốn phía, vô số nam nữ cũng rối rít vọt tới, nhìn ra được, có rất nhiều người đều muốn đến gần Gia Mậu, nhưng, hình như bọn họ cũng đều quên mà ngưng bước, chừa lại một lối đi lớn để bọn họ đi qua. Loại cảm giác này, tương đối tôn quý, chỉ là, ngay tiếp đó Thất Dạ lại cảm thấy một cảm giác khác cũng vô cùng rõ ràng, đó là ánh mắt kinh khủng của một số cô gái cơ hồ là muốn giết chết cô. Mà trong mắt của một số đàn ông thì lại mang theo chút coi thường, lại có cả không cần nói cũng biết.
Thật sự trên người cô lúc này mặc một thân quàn áo màu đen bó sát, đem toàn bộ đường cong linh lung đều phơi bày hết ra ngoài. Đoạn đường vừa qua bởi vì bị Gia Mậu ác ý giày vò, quần áo cũng có chút xốc xếch, kết hợp lại tạo ra một loại cảm giác cuồng ~ dã, xem ra, cực độ dụ ~ người! Vì thế, có thể hấp dẫn ánh mắt của đàn ông, cũng là chuyện đương nhiên. Chỉ là, bọn họ hình như cũng vô cùng e ngại sự tồn tại của Gia Mậu, không người nào dám đến gần —
Đối với cung cách cư xử ở tinh cầu Chafee này, Thất Dạ có mấy phần hiểu rõ. Những người này, chỉ cần là thích hoặc là thích hợp, lưỡng tình tương duyệt (hai bên đều có tình ý với nhau), liền có thể hành động tùy ý. Vì vậy, tiến vào chỗ này, thấy hành vi của những người đó, Thất Dạ cũng không quá kinh ngạc. Nhưng Gia Mậu và Tư Á chia ra đem cô và Dung Thiên Đại mang tới cái nơi quỷ quái này, khiến cô có chút cảm giác ghét bỏ! Nếu như không phải là bởi vì biết Dung Thiên Đại đang ở chỗ này, cô nhất định sẽ trực tiếp hất bỏ cánh tay của người đàn ông này, chạy ra khỏi cửa!
Về phần giải thích của anh ta muốn cô cảm thụ tốt đẹp ban đêm gì gì đó…, cô thật đúng là một chút cũng không hiếm lạ!
"Thượng tướng đại nhân A Nhĩ Bá Đặc!" Một tiếng nói lanh lảnh chợt vang lên, một gương mặt xinh đẹp tuyệt luân xuất hiện trước mắt bọn họ.
Cô gái mi thanh mục tú, một thân lễ phục màu tím bó sát, bộ dáng xem ra tuổi chừng 25, 26, hào hoa phong nhã. Thấy Gia Mậu, trên mặt cô ả ngưng tụ nụ cười nịnh hót, hai mắt càng thêm sáng lên, nói: "Thượng tướng ngài đại giá quang lâm Phượng Sào, chúng tôi thật quá cảm động. Tôi là người phụ trách ở đây Mỹ Cơ, tôi đã vì ngài chuẩn bị một phòng thượng hạng, xin mời đi bên này —"
Gia Mậu không nói gì, chỉ là lôi kéo Thất Dạ đi theo Mỹ Cơ.
Đầu lông mày Thất Dạ nhíu chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc thoáng qua buồn bực. Cô cắn răng, tay nhỏ bé bị Gia Mậu nắm bỗng chốc dùng lực giật ra, cố gắng rút tay ra khỏi lòng bàn tay người đàn ông. Sau khi thất bại, mặt cô lạnh xuống, trầm giọng hỏi: "Gia Mậu, anh đưa tôi đến cái địa phương quái quỷ này làm cái gì?"