Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.

soi xét nhìn chằm chằm mình, cô gái mím môi cười một tiếng, nói: “Tiểu thư Nam Hi, ta là thủ lĩnh hộ vệ phủ thượng tướng, thượng úy Đường Na ∙ Mạc Nại!”
Thượng úy, là một sĩ quan, Đường Na tuổi còn trẻ như vậy, lại có thể bước lên vị trí này, hơn nữa có thể đảm đương thủ lĩnh hộ vệ của Gia Mậu, xem chùng cũng có chút năng lực.
Tiến vào trong phủ này thời gian không dài, Thất Dạ đối với người nơi này cũng hiểu biết không sâu. Nhưng khi nghe thấy Đường Na ∙ Mạc Nại báo ra danh hiệu của mình, trong lòng cô cũng có suy nghĩ. Người như Gia Mậu, làm việc cẩn thận, mưu kế sâu xa, người anh mang theo bên mình, nhất định cũng có chút thủ đoạn!
“Thượng úy Mạc Nại cùng quản gia Mạc Nại là chị em?” Thất Dạ đối với vấn đề này, cảm thấy tương đối hứng thú.
“Tiều thư Nam Hi thật là thông mình.”
“Như vậy, thương úy Mạc Nại, chuyện ta chạy trốn tối ngày hôm qua, cô cảm thấy thế nào?” Thất Dạ không hề nhăn mày, trực tiếp hỏi thẳng Đường Na.
“Tiểu thư Nam Hi nói đùa rồi, tiểu thư Nam Hi làm sao có thể chạy trốn đây?” Mắt Đường Na lóe sáng, nhàn nhạt nhìn cô: “Tiểu thư Nam Hi chỉ là ra ngài dắt ngựa đi dạo thôi!”
Thủ lĩnh hộ vệ này, thực sự khiến cho người khác, cảm thấy thua kém!
Đôi môi anh đào của Thất Dạ nhẹ nhàng nhếch lên, tay chắp ra sau lưng, nhàn nhạt nói: “Quả là một cái cớ tốt!”
“Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đã nói rồi, Bội Tây từ nay về sau thuộc về tiểu thư Nam Hi rồi. Vì vậy, bất cứ lúc nào tiểu thư Nam Hi muốn dắt ngựa đi dạo, đều không thành vấn đề!” Đường Na chớp mắt con ngươi chuyển vong quanh, hình như không đem lời nói mỉa mai của Thất Dạ để vào trong lòng: “Chỉ là thượng tướng đại nhân muốn tôi nhắc nhở tiểu thư Nam Hi, trong phủ có một trường đua ngựa rất lớn, không cần đi ra bên ngoài, cũng có thể tự tại dắt ngựa đi dạo!”
Thất Dạ nhẹ giọng đùa cợt: “Thì ra, khi thượng tướng đại nhân còn chưa có về đến nơi, đã dùng thiết bị truyền tin rồi?”
Trên mặt Đường Na hiện lên vẻ lung túng, nhất thời im lặng.
“Không cần thượng tướng đại nhân của cô cố ý nhắc nhở tôi, tôi hiểu rõ từ nay phải làm như thế nào!” Thất Dạ lạnh nhạt liếc Đường Na một cái, đem quân trang trên tay khẽ ném lên người cô ta, nhìn cô ta vững vàng tiếp được, mặt mày khẽ nhướn lên, nhẹ chế giễu: “Làm thủ kĩnh hộ vệ trong phủ, làm tròn bổn phận của mình, chuyện của người khác, tôi khuyên cô chính là bớt can thiệp vào thì hơn!”
Nhất là, không cần lo chuyện của tôi!
Ánh mắt của Thất Dạ, truyền đến ý cảnh cáo!
Tiếp xúc được ánh mắt của cô, mặt mày Đường Na, nhẹ nhàng nhíu lại, nắm quân trang trong tay, ngón tay nắm chặt, cũng không nói gì, chỉ là đôi mắt sâu kín nhìn thẳng vào mắt cô, không có chút gì thể hiện ý khuất phục.
Vì vậy, Thất Dạ biết, cô gái này, so với trong tưởng tượng của cô, càng lợi hại!
Không biết, về sau này, mình sẽ bởi vì cô ta, mà gặp họa sát thân!
…………………………………
Tắm rửa qua, đem tóc sấy khô, Thất Dạ thay một bộ quần áo ở nhà thoáng mát.
“Tiểu thư Nam Hi, mời cô xuống dùng bữa sáng!” Tuyết Lị gõ vào cửa phòng.
Nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, Thất Dạ lấy lòng bàn tay vỗ nhẹ mấy cái vào gương mặt, nói: “Tôi có chút mệt, muốn ngủ một chút, trước bữa ăn tối, cũng không cần gọi tôi!”
Tuyết Lị lại lắc đầu, nói: “Nhưng tiểu thư Nam Hi, cô hôm nay có khách!”
“Khách?” Thất Dạ sững sờ, đầu óc lưu chuyển mấy giây, lập tức nói: “Cô ấy ở đâu?”
“Ở phòng khách!”
“Tôi xuống ngay!” Hai mắt Thất Dạ tỏa sáng, nhanh chống mở cửa đi ra.
Tim Tuyết Lị có chút đập mạnh và loạn nhịp, cũng cùng đi theo.
Thất Dạ vốn tưởng rằng, mình ở nơi này chỉ quen biết mỗi Dung Thiên Đại, được Gia Mậu mở lòng từ bi cho phép gặp mặt, đáng tiếc khi cô đến phòng khách, lại vô cùng thất vọng. Mất hết hi vọng.
Khách, là người khác. Hơn nữa, lại nằm ngoài dự đoán của cô!






"Chị Nam, chị Nam!" Trong lúc Thất Dạ đang thất vọng, một cô gái xuất hiện trước mắt cô, vẻ mặt hưng phấn. Cô ta từ trên ghế salon nhanh chóng đứng lên, giơ cánh tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Thất Dạ huơ huơ, nói: "Chào buổi sáng, em không làm ồn đến chị chứ?"
Không chỉ có làm ồn, hơn nữa còn là rất ồn ào!
Cô gái này, là Nam Nhã Toa. Lần trước, cô trong lúc chạy trốn khỏi đại điện Kaloka, vô tình gặp được. Nhìn tâm trạng hôm nay của Nam Nhã Toa, không cần phải nói, Thất Dạ cũng biết cô ấy khá là thích mình.
Mặc dù hơi thất vọng vì người tới chơi không phải Dung Thiên Đại, nhưng qua cửa là khách, Thất Dạ mặc dù không tính là chủ tử trong phủ, nhưng người ta lòng tràn đầy vui vẻ viếng thăm, cô tự nhiên cũng không nên tỏ ra mất hứng. Nhìn cô gái nhanh chóng bước đến, một tay cầm lấy cổ tay thanh mảnh của cô, khóe miệng cô nhàn nhạt hạ xuống, nhỏ giọng nói: "Nam Nhã Toa, không ngờ cô sẽ đến thăm tôi."
"Em nói rồi, nhất định là sẽ tới tìm chị nha!" miệng nhỏ của Nam Nhã Toa cong lên, như vầng trăng non vừa nhô lên, đẹp đến làm người ta say mê. Ánh mắt của cô ấy xanh thẳm như đại dương, sáng ngời, vừa giống như một vì tinh tú nơi xa,