XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342300

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2300 lượt.

tăng vọt. Kế tiếp, người chịu tội, dĩ nhiên chính là cô — —.
Nam Thất Dạ đáng thương!
Đại khái, cô vĩnh viễn đều không biết, cùng Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc đấu, trừ khi anh nhân nhượng, nếu không cô vĩnh viễn không có cơ hội thắng!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Nếu như không phải bản thân đã có kinh nghiệm, nếu không Thất Dạ quả quyết sẽ không tin tưởng, một ngày kia, cô sẽ bởi vì cùng người khác làm chuyện hoan ái, mà trở nên xụi lơ vô lực, tiếng ngâm thét chói tai, cuối cùng ngất đi — —
Thời điểm mở mắt ra, cả người đau nhức, cảm thấy cả thân thể trừ trong đầu vẫn còn lưu lại ý thức, thì cả thân thể đều không thuộc về cô nữa. Mà loại cảm giác này, so với cảm giác lần trước ngã ở trên lưng ngựa kia... Đối đãi này, khổ sở gấp trăm lần.
Thực không thể tin, cô sẽ bởi vì một cuộc hoan ái dịu dàng - lâm ly mà bị chơi đùa thành thế này — —
Khẽ rên một tiếng, lòng bàn tay cô đỡ lấy cái trán, liếc nhìn xung quanh, muốn xác định xem mình đang ở đâu.
Đây chính là phòng ngủ chính của Gia Mậu, không có một bóng người.
Chắc hẳn, bởi vì cô ngất ở trong phòng giữ quần áo, nên Gia Mậu đưa cô trở về.
Hai chân khẽ cử động, cảm thấy hạ thân đau nhức, trong lòng cô khẽ nguyền rủa một tiếng, ác độc chửi bới Gia Mậu một trận, mới nhấc cái chăn lên, lật người ngồi dậy khỏi giường.
"Cộc! Cộc!"
Tiếng gõ cửa vang lên, hết sức kịp thời.
Thất Dạ thở phào một hơi, yếu ớt lên tiếng.
Tuyết đẩy cửa vào, trên tay bưng một cái khay. Mắt thấy vẻ mặt mệt mỏi của Thất Dạ, cô nhàn nhạt cười một tiếng, nhỏ giọng nói: "Tiểu thư Nam Hi, rốt cuộc cô cũng tỉnh rồi."
"Tôi ngủ một ngày?" Đối với chuyện này, Thất Dạ rất lúng túng.
"Dạ, buổi chiều Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đại nhân bị An Đức Liệt Vương triệu đi rồi, ngài ấy có nhắn lại là buổi tối sẽ trở về dùng cơm cùng tiểu thư Nam Hi."
Không ngờ anh cư nhiên lại tỉ mỉ như vậy — —
Thất Dạ bởi vì trong lòng dâng lên một niềm vui khó hiểu mà sửng sốt, ngay sau đó lạnh nhạt nói: "Tùy anh ta."
Tuyết thấy bộ dáng như vậy của cô, mỉm cười, đem cái khay đặt lên bàn, nói: "Tiểu thư Nam Hi, trước tiên cô hãy uống canh này, tôi đi chuẩn bị nước nóng để cô tắm. Tôi đấm bóp cho cô thả lỏng một chút, cô sẽ thoải mái hơn rất nhiều."
Ánh mắt của cô mang theo chút sắc thái mập mờ, người sáng suốt vừa nhìn, cũng biết cô đang suy nghĩ gì!
Cả người mỏi nhừ - đau đớn, không cần nghĩ Thất Dạ cũng biết, giờ phút này trên người cô sẽ xuất hiện rất nhiều vết hôn tím bầm. Vì thế, cô lắc đầu: "Tôi tự tắm được, xoa bóp ..., không cần."
"Tiểu thư Nam Hi. . . . . ." Mắt Tuyết nhìn chằm chằm cô hồi lâu, mới nhẹ nhàng che miệng cười một tiếng, đáp một tiếng "Được", liền hướng phòng tắm đi tới.
Thất Dạ đưa tay vỗ cái trán, vẻ mặt đầy ảo não.
Cảm thấy cổ họng hơi khô ráp, ánh mắt cô nhìn sang mặt bàn, nghiêng người lấy bát canh Tuyết mang tới, "Ừng ực, ừng ực", đổ vào trong miệng.
Nước canh có vị đơn giản, nhưng tương đương mỹ vị, làm cho người ta sau khi uống xong, còn thèm nhỏ dãi.
Tâm tình cô chuyển tốt, ánh mắt liếc dọc ra phía cửa sổ, nhưng thấy thời gian đã là hoàng hôn, phía chân trời có vệt đỏ hồng, màu sắc kia thật say lòng người, giống như một bức tranh tinh hoa, làm cho người ta không nhịn được khâm phục, thiên nhiên quả nhiên là thần kỳ nhất .
"A. . . . . ."Thanh âm bối rối của Tuyết đột nhiên truyền tới: "Tiểu thư Nam Hi, cô uống một lần hết toàn bộ bát canh?"
"Có vấn đề gì không?" Thất Dạ không hiểu nhìn cô.
"Không có gì." Tuyết lắc đầu, khóe miệng giật giật, cười: "Tiểu thư Nam Hi, nước chuẩn bị xong rồi, cô vào tắm đi!"
"Nói cho tôi biết trước, canh này thế nào?" Mặt Thất Dạ tràn đầy nghi ngờ, hai mắt nhìn chằm chằm Tuyết.
Gò má Tuyết dần dần hiện lên đỏ hồng, ho nhẹ một tiếng, nói: "Thật ra thì canh này, là . . . . . quản gia Mạc Nại chuẩn bị, buổi trưa, Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đại nhân đột nhiên nói ra một câu, thể lực của tiểu thư Nam Hi không tốt, cần uống thêm thuốc bổ, chuẩn bị thức ăn dinh dưỡng hơn .... . . . . . quản gia Mạc Nại còn lo lắng, tiểu thư Nam Hi sẽ không uống thứ canh này — —"
"CMN! Gia Mậu, tên khốn kia!" Nghe lời giải thích của Tuyết, Thất Dạ liền thò tay ném cái bát xuống đất: "Bảo anh ta đi chết đi!"
Tuyết bị dọa sợ đến bả vai run run, nhưng thấy khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận của Thất Dạ, lại không nhịn được buồn cười, nhưng cô không dám, chỉ đành phải kìm nén đến khuôn mặt đỏ bừng.
Thất Dạ chỉ cảm thấy không mặt mũi đi gặp ông lão Giang Đông, nhanh chóng đứng dậy, đem những thứ trên mặt bàn ném xuống đất, mới ngẩng đầu đi tới phòng tắm.
Chuyện mất mặt ngày nào cũng có, nhưng đối với Nam Thất Dạ mà nói, thật lòng bày tỏ: năm nay đặc biệt nhiều!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Sau khi tắm xong, Thất Dạ cảm thấy cảm giác đau nhức khắp người cũng dần dần biến mất, cả người đều buông lỏng xuống.
Nhìn thấy thân thể trong gương mặc một bộ trang phục ở nhà thanh lệ kia chính là mình, cô hài lòng, mí