Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2596 lượt.

mang theo chút hài hước, Thất Dạ xụ mặt xuống, tay nhỏ đang nắm thìa run lên hai lần, mới khống chế mình không kích động đến mức ném nó lên mặt người đàn ôn kia.
Gia Mậu hình như ý thức được tâm tư của cô, cười nhạt: "Bực tức không tốt cho cơ thể, đôi khi cần phát tiết một chút!"
Anh vừa nói ra, cánh tay dài liền duỗi ra, lòng bàn tay giữ chặt eo Thất Dạ, đem cô kéo về phía anh, giam giữ vào trong ngực.






"Gia Mậu. . . . . ." Thức ăn trong tay suýt chút nữa thì vì động tác của anh mà đổ, Thất Dạ nhướng mày, cấp tốc kêu: "Buông tôi ra — —"
"Nam Thất Dạ, những lời này tôi thật sự nghe chán rồi, lần sau không nên nói nữa." Người đàn ông đáp lại, giọng điệu hơi mập mờ, hơi thở ấm áp này, phả vào bên tai Thất Dạ, đồng thời, lòng bàn tay của anh, dùng sức nắm chặt eo cô, dường như muốn đem người cô nhào nặn đến tận xương máu mới chịu bỏ qua, những lời nói tiếp theo, càng thêm phần trêu đùa, nói: "Lại nói, tôi cứu em, em không cảm thấy mình nên báo ân sao?"
Cái eo mảnh khảnh của Thất Dạ bị đau, trong lòng đương nhiên không vui. Cô trừng mắt lên, u oán trợn mắt với người đàn ông: "Tôi cảm thấy không cần thiết làm như vậy! Phải biết rằng, cái loại trò chơi nguy hiểm đó là anh bảo tôi làm, anh nên sớm dự đoán được, tôi có thể bị thương. Cho nên, anh ra tay cứu giúp, đó là chuyện đương nhiên. Hơn nữa coi như anh không cứu tôi, cũng không quý, tôi chỉ đổi lại vị trí bây giờ của anh mà thôi. Dù sao cũng không phải là bị anh giày vò đến chết đi sống lại, cho nên, tôi không nợ anh cái gì. Muốn tôi lấy thân báo đáp ư, đúng là nằm mơ giữa ban ngày!"
Người phụ nữ này, ngược lại rất thú vị, cư nhiên có thể vong ân phụ nghĩa như thế!
Cũng được, dù sao, đây cũng bộ dạng anh chờ mong!
Thất Dạ chỉ cảm thấy tất cả tế bào toàn thân đều bắt đầu kêu gào... Giống như, cô có cảm giác rợn cả tóc gáy, lòng bàn tay dọc theo lồng ngực người đàn ông khẽ đẩy, ánh mắt giao nhau với anh, rốt cuộc nhận thấy được, hình như anh thật sự không phải đang nói ngôn ngữ mập mờ gì, mà rất nghiêm túc ám chỉ với cô chuyện gì đó, không khỏi hít thở sâu, đem tia hoảng hốt đang dâng lên trong lòng ép xuống, nhẹ giọng hỏi: "Cho nên, anh đang có kế hoạch gì sao?"
"Vậy phải xem em có nguyện ý phối hợp không." Đáy mắt Gia Mậu lấp lánh sáng rực.
"Tôi nguyện ý." Mặc dù không hiểu đối phương muốn làm cái gì, nhưng trực giác mach bảo chuyện này chơi rất vui, vì vậy, Thất Dạ không chút do dự, trực tiếp trả lời người đàn ông: "Nói nghe một chút!"
Con mắt sắc của Gia Mậu sâu hơn, sâu kín nhìn chằm chằm cô vài giây, mới vừa cười vừa nói: "Xem ra, hình như em rất tin tưởng tôi."
Đúng vậy, không giải thích được, cô cư nhiên không chút phòng bị đối với anh.
Thật sự chỉ vì anh cứu cô một lần sao, cho nên mới có thể tin tưởng anh sao?
Thất Dạ có chút không biết tâm tư vủa bản thân, nghe Gia Mậu trêu chọc, khóe miệng giật giật, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp hiện lên chút tức giận: "Để xem anh nói đã, lão nương cũng không phải là chơi không nổi. Hơn nữa, từ trước đến giờ tôi thích những chuyện có tính khiêu chiến, coi như bây giờ anh muốn lợi dụng tôi thì thế nào, chẳng lẽ tôi liền không thể gia nhập vào trong cuộc chiến này, trở thành một thành viên trong đó sao? Lại nói, tôi cũng không phải không có lòng tin có thể khống chế được tất cả. Anh, cũng mong đợi tôi?"
"Em thật là một cô gái thông minh!" Môi mỏng Gia Mậu bĩu một cái, đáy mắt nhẹ nhàng hiện lên ánh sáng lạnh: "Nếu đã như vậy, chúng ta hành động đi!"
"Nếu như thành công, tôi được lợi gì?" Nếu đây là giao dịch, đương nhiên Thất Dạ muốn công bằng.
Mặt mày Gia Mậu giương lên, trong mắt có chút ý vị sâu xa.
Đây chính là người phụ nữ anh coi trọng, vĩnh viễn đều biết, định vị của mình nên ở nơi nào!
Không sai, nếu là giao dịch, như vậy, đối với chuyện không có lợi với cô, đương nhiên không làm. Nếu không, chính là ngu đần mà thôi!
Mà anh vẫn luôn tin chắc, Nam Thất Dạ là người phụ nữ thông minh.
Đầu ngón tay anh dọc theo cằm cô nhẹ nhàng nâng lên, mở miệng cười: "Sắp xếp cho em một ngày tự do, thế nào?"
Anh rất rõ ràng, cô muốn cái gì.
"Không có giám sát nào theo dõi, muốn tôi làm cái gì, tùy ý?"
"È hèm!"
"Đồng ý!" Lòng bàn tay Thất Dạ lật lại, đưa tới trước mặt người đàn ông: "Hợp tác vui vẻ!"
Mày rậm Gia Mậu nhướng lên, trong con ngươi tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Thất Dạ vừa hậu tri hậu giác, thì ra là, cô vươn tay phải ra, vậy mà hôm nay, người đàn ông kia bị thương tay trái, hình như gặp khó khăn trong việc nắm tay cô. Khóe miệng cô không khỏi nhoẻn miệng cười, trong lời nói giễu cợt, lộ ra chút hả hê: "Đáng đời!".
Đổi lấy, cánh tay phải người đàn ông đột nhiên đè bả vai cô, đem cả người cô đặt ở dưới thân.
Kế tiếp, hàm răng sắc nhọc của anh cắn vào môi đối phương, hung hăng cắn, bên trong môi dưới đau đớn tê dại ——
Shit! ! !
Thất Dạ tức giận trợn mắt với người đàn ông, bên tai, lại nghe thấy tiếng cười nhạt của người đàn ông, bật ra một tia chế nhạo: "Đáng đời!"


Ring ring