Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342259

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2259 lượt.

>Người đàn ông này, rốt cuộc nhỏ mọn đến đâu? !
Trong lòng Thất Dạ sinh ra tia bất đắc dĩ.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
"Thượng tướng, ngài trở lại rồi." Mắt thấy người đàn ông bước chân vào quân doanh – chính là chủ tướng, nghiêng người dựa vào trước cửa phòng, mặt Thư Đặc • Bác giương lên, khóe miệng cười như không cười.
Trong nháy mắt, con mắt sắc của Tư Á trở nên thâm thúy, ánh mắt liếc qua gương mặt anh ta, chăm chú nhìn người đứng trước cửa mà đi vào.
Bên trong phòng khách, trừ thân thể mảnh mai vốn nên ở chỗ này ra, còn có một thân thể cao lớn khác. Một đôi nam nữ này hình như muốn nói cười, xem ra bộ dạng rất vui vẻ.
Lúc xuống xe, hôm nay anh biết quân doanh có khách quan trọng tới, không ngờ lại là anh ta.
"Anh ta tới bao lâu rồi?" Thanh âm của anh, có mấy phần lạnh nhạt.
"Hơn một giờ, vẫn luôn đang nói chuyện phiếm với Đại Phù Ni."
"Cậu ra ngoài làm gì?"
"Điện hạ mời tôi ra ngoài."
Tư Á biến sắc, bước chân nhanh chóng đi về hướng phòng khách.
Con mắt Thư Đặc chăm chú nhìn từ xa, thân thể lần nữa nghiêng dựa vào cột cửa, đưa tay móc ra bao thuốc lá từ trong lồng ngực, rút một điếu thuốc lá ra đặt trên bờ môi, khóe miệng hiện ra tia cười lạnh lùng.
Cuộc sống yên tĩnh, rốt cuộc thì một đi không trở lại!
Không khí bên trong phòng vốn kích động, bởi vì người đàn ông chen vào, mà trở nên trầm tĩnh.
"Điện hạ đại giá quang lâm quân doanh, có gì muốn làm?" Tư Á ngồi cạnh cô gái, con mắt sắc nhẹ liếc sắc mặt hơi tái nhợt của cô gái, khóe miệng, cười lạnh.
Sắc mặt Thiên Đại có chút chán nản, thân thể cô không để lại dấu vết khẽ dựa vào bên cạnh, đỉnh đầu nhẹ rủ xuống: "Điện hạ, Thượng tướng, hai người có chuyện cần trao đổi, tôi đi pha ấm trà cho hai người."
Cô mới đứng lên, cánh tay dài của Tư Á lại ôm chặt eo cô. Nhất thời vô ý, cả người cô ngã nhào vào trong ngực anh.
Cánh mũi tràn ngập hơi thở của người đàn ông, trong lúc mơ hồ, hình như còn có lửa giận. Trong lòng Thiên Đại sợ hãi, cắn cắn môi, con mắt liếc nhìn Phí Nhĩ Lạc lẳng lặng đứng bên cạnh nhìn bọn họ, gương mặt lộ vẻ lúng túng.
"Thế nào? Nhìn thấy tôi liền muốn trốn sao?" Đầu ngón tay Tư Á nhẹ nhàng nâng hàm ếch của cô lên, khóe miệng tươi cười, có chút lạnh lùng: "Sợ tôi?"
"Thượng tướng. . . . . ." Đầu lông mày Thiên Đại nhẹ chau lại hạ xuống, thanh âm ép xuống nhẹ nhàng nói: "Hoàng tử Phí Nhĩ Lạc ở chỗ này. . . . . ."
"Vậy thì thế nào?" Con ngươi Tư Á ngưng tụ, mí mắt nâng lên, nhàn nhạt liếc về hướng Phí Nhĩ Lạc: "Điện hạ tới tìm tôi, hãy tìm nữ đày tớ của tôi?"
"Tư Á, cậu không nên mang cô ấy tới quân doanh." Mười ngón tay Phí Nhĩ Lạc bắt chéo đặt ngang đùi, mày rậm giương lên, thanh âm nhàn nhạt: "Tôi tới tìm cậu!"
"Mặc dù cô ấy là tù binh ở Cáp Lạp, nhưng cô ấy cũng là nữ đày tớ tôi mua được ở đại điện Kaloka, cũng với sủng vật, không có khác biệt gì." Đầu ngón tay Tư Á bỗng chốc dùng lực bóp cằm Thiên Đại, trong thanh âm, có mấy phần lạnh giá: "Dung Thiên Đại, cô cứ nói đi?"
Thiên Đại không nói gì, chỉ là mở một đôi mắt linh động, nhàn nhạt nhìn chằm chằm người đàn ông.
Mày Tư Á run lên, khuôn mặt tuấn lãng chợt đến gần cô, hai cánh môi mỏng, áp xuống theo khóe miệng cô.
Cánh môi truyền đến cảm giác đau đớn tê dại, khiến Thiên Đại cau mày.
"Buổi tối theo tôi đến đại điện Kaloka tham gia một bữa tiệc, đi chuẩn bị quần áo."
Thiên Đại còn chưa lấy lại tinh thần từ nụ hôn gặm nuốt của người đàn ông, eo ếch liền bị một bàn tay có lực của anh đẩy ra, cả người lui lại khỏi người anh. Mà ánh mắt kia, cũng không dừng lại trên người cô, mà chuyển đến bên người Phí Nhĩ Lạc, bắt đầu trao đổi “chuyên ngành”.
Cô cắn cắn môi, tầm mắt dọc theo ánh mắt đang chăm chú nhìn cô của Phí Nhĩ Lạc nhìn lại, vội vã đứng dậy, đi vào bên trong.
"Thật không nghĩ tới người luôn luôn đối với phụ nữ dịu dàng săn sóc như Tư Á • Kiều • Ngõa La Luân, có lúc lại thô bạo như vậy." Liếc thấy bóng dáng cô gái biến mất sau cánh cửa phòng, lông mày Phí Nhĩ Lạc nhàn nhạt giương lên, ánh mắt giao với Tư Á: "Không phải cậu ghen chứ?"
"Nói gì?" Tư Á ngước mắt, đáy mắt chiếu ra ánh sáng âm u lạnh băng.
"Tư Á." Phí Nhĩ Lạc cười cười, sắc mặt có chút đông cứng: "Cậu biết, mục đích hôm nay tôi tới đây là gì."






Đem Phí Nhĩ Lạc đưa tới máy bay trực thăng đi đầu, Tư Á dừng lại bước chân: "Điện hạ đi thong thả!"
"Tư Á, nhớ lời của cậu nói." Phí Nhĩ Lạc ý vị sâu xa liếc anh ta một cái, khóe miệng nở nụ cười nhạt: "Tôi chính là rất chờ mong biểu hiện của cậu."
"Tôi biết rất rõ, Điện hạ." Tư Á gật đầu, tự mình đưa tay kéo ra cabin cửa chính cho Phí Nhĩ Lạc: "Điện hạ, xin mời!"
Phí Nhĩ Lạc bước chân đạp từng bậc thang, lên máy bay.
Khi anh ta ngồi yên vị trên cái ghế da mềm mại, Tư Á đột nhiên bước tới trước nửa bước, giọng nhàn nhạt nói: "Phí Nhĩ Lạc, vô luận kết quả cuối cùng giữa cậu cùng Tắc Tây Lợi Á là cái gì, xin nể tình tôi, hiện tại, tạm thời đối với con bé