Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.
nh viễn đều không thể nào biết.
Bởi vì hắn vĩnh viễn, cũng không học được sự hung ác mà chủ nhân tự đối xử với bản thân!
Lần này, chủ nhân lại ra chiêu lần nữa, nhưng đau, là chính bản thân ngài, hay là. . . Những người khác?
Hắn không đoán được!
"Sững sờ cái gì?"
Lời nói lạnh lẽo của hắn bay qua trong không khí, Vưu Đức liền thấy cả người mình bị tầm mắt lạnh lùng của người khác xuyên thấu. Hắn liền lập tức phản ứng kịp, thấy Nam Tuyệt Hiêu đang lạnh nhạt nhìn chằm chằm vào cô ấy, liền lập tức cúi thấp đầu xuống, nói: "Thuộc hạ phải đi đón khách!"
"Đi đi!" Người đàn ông tựa nhẹ vào lan can ban công, phất phất tay với hắn.
"Dạ!" Vưu Đức đáp, nhanh chóng xoay người lui khỏi ban công.
Người đàn ông thấy bóng dáng hắn biến mất, lúc này mới chậm rãi xoay người lần nữa. Ánh mắt của hắn, nhìn phía chân trời xa xôi, vẻ mặt hơi lạnh nhạt.
Lắc lắc nước rượu còn sót trong ly, hắn bĩu môi mỏng một cái, ngửa cổ lên lần nữa, rưới chất lỏng thơm thơm này vào trong cổ họng.
"Ừng ực" nuốt hết rượu vào cổ, cánh tay của hắn nhấc lên, ngón tay nắm cái ly bỗng chốc buông lỏng, khiến cái ly kia, bay vào giữa không trung. Ánh mắt của hắn, vẫn đuổi theo nó, cho đến khi thấy nó xẹt qua giữa không trung, kéo lê một đường cong mỹ diệu về sau, cấp tốc rơi xuống trong đêm, mới chậm rãi cười cười.
Ánh mắt, thoáng nhìn xuống quảng trường dưới lầu, trong mắt của hắn, có ánh sáng mờ mờ nhộn nhạo.
Đều đến đây rồi, tới hết, cũng tốt!
Tối nay, không thành công, cũng thành nhân!
Xem xem, rốt cuộc công lực của ai sâu hơn!
Sau khi xe dừng lại, Thất Dạ không thấy có người đến mở cửa xe cho bọn họ, liền muốn tự đẩy cửa đi ra, không ngờ Gia Mậu đột ngột nắm lấy ngang hông của cô, kéo cả người cô ngã vào trong ngực anh. Ánh mắt của anh lấp lánh trong trẻo, vẫn nhìn cô, nhưng không hề lên tiếng.
Thất Dạ có chút buồn bực, cô nháy mắt mấy cái, cảm giác cổ họng cũng trở nên khô khốc, không nhịn được cánh môi khẽ nhúc nhích, cất giọng hỏi thăm: "Anh nhìn cái gì?"
"Nhìn em." Con mắt sắc của Gia Mậu thâm trầm, nhàn nhạt chăm chú nìn cô: "Em là một cô gái thật xinh đẹp."
". . . . . ." Nghe được lời Gia Mậu, trong lòng Thất Dạ chỉ dâng lên hai chữ: quái dị!
Gia Mậu này choáng nha, có phải uống lộn thuốc hay không?
Thất Dạ rất muốn lườm anh một cái.
Vốn dĩ cô cũng không phải là đứa bé, cũng chỉ là lúc mới đến không hiểu quy củ, mới có thể cùng anh cứng đối cứng trong suốt một thời gian dài như vậy. Hiện tại nếu tất cả mọi người đều đã có nhận thức chung, tự nhiên không cần thiết đấu đến ngươi chết ta sống. Cô là hộ vệ, trời sanh thì đã có loại ý thức hy sinh mình để bảo vệ khách. Cho nên, sau khi Gia Mậu cùng những người khác dạy dỗ lại cho cô một lần nữa, cô đang từ từ học cách sinh tồn. Hơn nữa còn tìm được, phương pháp thỏa đáng.
Đi tới một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, cô không có cách nào khống chế được tất cả, không thể làm gì khác hơn là thích ứng với nó!
"Đa tạ thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc khen ngợi, đó là vinh hạnh của em!" Từ cuối cùng được nhổ ra khỏi miệng Thất Dạ, thật rất thành thục.
"Rất tốt!" Gia Mậu gật đầu, cánh tay dọc theo túi tìm tòi, lần nữa vươn ra, trong lòng bàn tay, có thêm một khẩu súng lục bỏ túi mi ni.
Đó là khẩu sung trước đây anh đã từng cho cô, là cô tự chọn trong một cửa hàng. Cô còn nhớ rõ lúc ấy mình muốn ám sát Gia Mậu, kết quả bị rất nhiều tội. Hôm nay thấy nó, lại có nhiều tâm tình lẫn lộn.
"Yên tâm đi, anh cũng không có làm gì em." Mắt thấy cô cũng không lập tức đưa tay đón khẩu súng lục kia, Gia Mậu cho là cô vẫn còn lo lắng về chuyện trước kia, nên lập tức nói: "Tối nay chắc chắn sẽ không bình an, cho dù em đi tới bát kỳ chỗ nào, đều phải cẩn thận. Cái này mang theo trên người để phòng thân, nếu quả thật có chuyện gì xảy ra, bảo vệ an toàn của mình là thứ nhất, không cần dùng sức mạnh."
Anh "Tốt bụng" nhắc nhở, làm đầu lông mày Thất Dạ nhăn nhăn.
Tiếp xúc được ánh mắt nghi hoặc của cô, Gia Mậu cũng tự nhiên thả lỏng. Bàn tay an khẽ luồn vào mái tóc cô đùa nghịch, đưa một lọn tóc lên mũi khẽ ngửi, lạnh nhạt nói: "Có lúc, anh rất mê luyến mùi hương trên người em!"
Lời nói này, có chút kỳ quái.
Trên người cô cũng không có mùi hương đặc biệt nào? Chẳng lẽ là người đàn ông này có cái gì cổ quái?
"Tóc em rất thơm, anh rất thích!" Gia Mậu làm như xem thấu tâm tư của cô, đầu ngón tay nâng cằm của cô: "Cho nên, bây giờ anh cũng không còn chán ghét em như thước kia, em cũng không thể rời khỏi anh. Biết không?"
Tôi nhổ vào, tôi cũng không phải là đồ chơi của anh, tại sao phải nghe lời anh?
Đợi chút. . . . . . Dường như, mình là vật cưng mà anh mua được để làm đồ chơi!
Nhưng, ngay cả như vậy, cô cũng tuyệt đối sẽ không thừa nhận. Bởi không biết vì lý do gì mà cô xuyên tới nơi này, mới có thể cùng anh dây dưa . Nói tóm lại, hiện tại cô chỉ cần mau chóng dựng lên một thế lực của riêng mình là được, không nên so đo với anh nhiều như vậy!
Khóe miệng Thất Dạ cong xuống,