Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.
của cô!
Từ phút chốc bị anh đánh ngã, cô cũng đã không thuộc về mình nữa!
Dù anh là ma quỷ, cô rất muốn thoát đi ra ngoài. Nhưng ở trong thế giới có anh, cô cũng biết, không thể nào!
Cô chỉ là một tù binh, vốn không nên sống tạm ở trên thế giới này nữa. Nhưng, cô còn có thù sâu chưa báo. Trước lúc đó, cô không thể chết được. Huống chi, quê hương của cô vẫn còn, cô hi vọng, cho dù chết, mình cũng có thể chết ở trên mảnh đất đó, mà không phải vùi thân ở nước khác ——
"Nói, bây giờ cô là của ai?" Môi mỏng của người đàn ông phất qua dọc theo mặt cô, nương đến bên tai của cô, âm thanh hỏi thăm, rất là trầm lạnh: "Nói cho tôi biết!"
"Tôi. . . ." mắt của Thiên Đại nhẹ nhàng nhắm lại, giọng nói hơi run rẩy, cuối cùng vẫn phun ra từ khóe miệng: "Là của anh ——"
"Ha ha. . . ." Tiếng cười nhẹ hơi trầm muộn mặc dù rất nhạt, nhưng cũng nghe được, người đàn ông này hài lòng với câu trả lời của cô. Chỉ vì, bàn tay đặt trên eo cô của người nọ, đã dọc theo eo thon của cô từ từ phủ xuống, lực lượng lúc nặng lúc nhẹ này, chỉ xuất hiện lúc anh yêu thương cô ——
Cơ thể của Thiên Đại, từ sự cứng ngắc lúc đầu, dần dần trở nên mềm đi.
Anh biết, chỗ mẫn cảm của cô ở đâu.
Mỗi một lần, đều có thể tìm đúng.
Tỷ như, hôm nay anh đang ngậm vành tai ——
Tỷ như, đầu ngón tay anh đang tiếp xúc với nơi ở giữa hai chân cô. . . .
Cô đã hoàn toàn bị người đàn ông này xem thấu!
Đầu ngón tay của anh và sự vụng về của cô giống như sự chênh lệch giữa trời và đất.
Nhìn, anh chỉ dùng hai giây, đã có thể cởi hết những nút áo còn lại của cô.
Môi của anh, đang dời khỏi khóe miệng cô, thong thả ung dung, dùng tốc độ làm cô cảm thấy sắp điên mất, từ từ ăn mòn cô ——
Khi nhược điểm của bạn bị người khác nắm trong tay hoàn toàn, bạn, sẽ không còn là của mình nữa!
Bạn, sẽ trở thành của người đó!
Cho dù bạn muốn kháng cự cỡ nào, cũng. . . Trốn không thoát lòng bàn tay của người đó!
Thất Dạ, chỉ mong, cậu kiên cường hơn mình!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Không sai, so sánh với cho Thiên Đại, cuộc sống của Nam Thất Dạ, thoải mái hơn chút.
Mặc dù rất cảm kích Gia Mậu cứu cô, nhưng cô cũng không cho phép anh muốn làm gì thì làm.
Lễ phục, cuối cùng cô tự chọn kiểu mình thích.
Dĩ nhiên, hôm nay Gia Mậu hình như đặc biệt nhân hậu với cô, chẳng những không có làm khó cô, thậm chí sau khi thấy cô mặc vào, rất là tán thưởng ột câu: "Rất đẹp."
Mà anh lại còn mặc vào quà tặng cô chọn cho anh.
Anh còn ình một lời bình: "Tôi mặc cái gì cũng đẹp trai!"
Thất Dạ trợn mắt nhìn thẳng.
"Đi thôi!" lòng bàn tay Gia Mậu, đưa tới trước mặt cô gái.
Trên tay của anh còn quấn băng gạc, vết thương đó vì cô mà có, Thất Dạ nhếch lông mày liếc mắt nhìn người đàn ông này, thấy vẻ mặt tràn đầy cổ vũ của anh, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, đặt tay nhỏ bé vào trong lòng bàn tay của anh.
Bàn tay nhỏ bé được anh bao bọc giống như một luồn nước ấm len lỏi vào lòng và trực tiếp thấm đến tận tim, tại vị trí ấy cảm nhận được một chút ấm áp, làm cho lông mày Thất Dạ run nhẹ. Môi cô giật giật, con ngươi đảo hai vòng, cả người đột nhiên dựa vào lòng anh.
Đối với sự chủ động thân mật của cô, Gia Mậu chỉ cười nhẹ, đôi mắt như chìm trong sương mù tỏa ra từng đường ánh sáng mờ ám.
“Gia Mậu, em cảm thấy thực ra thì chúng ta cũng rất hợp nhau đấy!” Thất Dạ cười, đôi mắt trong trẻo, hai tròng mắt giống như những vì sao sáng chói trong không trung, chiếm trọn mọi ánh nhìn.
“Em ý thức được như vậy anh rất vui” Gia Mậu đẩy cô vào chiếc xe sang trọng kia, tuy lời nói của anh là vậy nhưng gương mặt lại không chút biểu cảm, giống như là thiếu đi một chút hưng phấn.
Tim Thất Dạ đập từng hồi, vội tìm một chỗ ngồi ở phía sau, xoa vai một cái, cởi cái áo choàng trên người xuống.
Hử! Gia Mậu chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng.
Thất Dạ khẽ nguyền rủa trong lòng, mắt đẹp mang theo vài tia u oán nhìn chằm chằm Gia Mậu.
Đúng là đàn ông hẹp hòi, giống như sợ bản thân phải chịu thiệt vậy. Dù cô có làm ra một chút chuyện quá quắt thiếu lễ độ thì cũng là chính cô thôi, anh ta cũng đâu cần trưng ra bộ mặt bí ẩn đến vậy? Phải biết việc cô đồng ý làm nguy hiểm cỡ nào. Nhưng cô không nói hai lời tỏ rõ lòng mình, nhất định trợ giúp anh thành công. Hiện tại anh tốt rồi, ngay cả một cái cam kết nho nhỏ cũng không đồng ý cô.
“Anh không thể hào phóng một chút, trực tiếp trả lời chắc chắn một chữ “tốt” cho em sao?” Cảm thấy bất mãn trong lòng. Thất Dạ cũng rất tự nhiên phát tiết ra ngoài. Cô từ trước đến giờ không để bản thân chịu uất ức lại càng không chấp nhận để cho đàn ông gây áp lực với mình. Cho dù việc ấy sẽ làm cho cô ngày càng đau lòng.
Gia Mậu lại cười, lòng bàn tay phủ lên khuôn mặt thanh tú, ngón tay dọc một đường đi xuống "tốt” .
“À” Thất Dạ có chút bối rối, động tác của anh quá đột ngột, hơn nữa vừa rồi trong mắt anh tỏa ra vài phần mờ ám và dịu dàng khiến cô lạnh cả sống lưng.
“Đây chẳng