Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.
cô ấy có hành động phản bội đối với anh, anh nhất định không thủ hạ lưu tình!"
"Cô nói thật giống như rất hiểu rõ tôi." Hai cánh tay Nam Tuyệt Hiêu mở ra, đặt ngang ở lưng ghế salon, ánh mắt như nước sơn, ám sáng sâu kín: "Thất Dạ, cô đã nói, cô không phải là Tạp Lạc Nhi – Hi Nhĩ."
"Rất may mắn tôi không phải." Cằm Thất Dạ vừa nhấc lên, liền có vẻ ngạo nghễ, kiên cường thoáng hiện lên: "Nếu như là tôi, tôi liền thật bi kịch! Không chỉ trở thành vật hi sinh chính trị, còn trở thành đồ chơi trong tay những người đàn ông các anh!"
Mặt Nam Tuyệt Hiêu lạnh lẽo.
Khóe miệng Thất Dạ hơi nâng lên, không nói thêm gì nữa, nhưng cánh môi cô vẽ ra độ cong trong trẻo nhưng lạnh lùng, giờ phút này Nam Tuyệt Hiêu nhìn thấy hết sức xinh đẹp.
"Thất Dạ." Nam Tuyệt Hiêu đột nhiên cười cười, nói: "Cô thật sự, rất mê người!"
"Anh sai lầm rồi." Mặt Thất Dạ từ từ giãn ra, đôi mắt to xinh đẹp kia, tầm mắt nhạt nhẽo chạm vào người đàn ông, khạc từng chữ từng chữ nói: "Tôi, cũng không mê người như quyền thế!"
Khóe miệng Nam Tuyệt Hiêu co giật hạ xuống, duy trì trầm mặc.
Đáy mắt Thất Dạ liếc thấy một chút áng sáng lạnh.
"Thượng tướng đại nhân, hôm nay tiểu thư Nam Hi dẫn theo khách trở về." Tại giờ phút này, truyền đến thanh âm của Mạc Nại từ cửa trước. Bóng dáng của người hầu nhanh chóng xuất hiện, ngay sau đó chính là thân thể cao lớn của Gia Mậu. Mà theo phía sau của bọn họ, còn có một thân thể mảnh khảnh.
Người kia, Thất Dạ tất nhiên nhận được.
Y Toa Bối Lạp – Hi Nhĩ ——
Thấy cô, Y Toa Bối Lạp nhanh chóng đi tới. Sau khi hai người liếc mắt nhìn nhau, Y Toa Bối Lạp liền muốn đưa tay ra ôm cô. Thân hình Thất Dạ nhanh nhẹn, thời điểm đầu ngón tay của cô ta (Y Toa Bối Lạp) còn chưa chạm đến, liền lắc mình tránh thoát, làm Y Toa Bối Lạp ôm hụt. May mà cô vốn đang ngồi trên ghế salon, cả thân thể Y Toa Bối Lạp cũng rơi vào trên ghế salon mềm mại, trong nhất thời có vẻ hơi nhếch nhác.
Tình hình như vậy thật làm người lúng túng, Thất Dạ đã đứng lên, đúng lúc ấy bóng dáng cao lớn đến gần vị trí cô đang đứng. Cánh tay người nọ khẽ bóp bả vai cô, có thể thấy được vẻ lạnh lẽo, tàn ác trong mắt.
Thất Dạ cũng không sợ anh, cùi chỏ huých vào lồng ngực anh, thời điểm lông mày người đàn ông nhíu lại, nhanh chóng lui ra hai bước, kéo ra khoảng cách an toàn với anh.
Những chuyện này diễn ra, Nam Tuyệt Hiêu đều nhìn hết vào trong mắt. Hắn không chút phản ứng, chính là thờ ơ lạnh nhạt.
Lúc đó, Y Toa Bối Lạp đã phản ứng kịp. Trên mặt cô mang theo vẻ kinh ngạc, ánh sáng trong mắt chợt lóe một cái, hình như là không cách nào hiểu được ý định lúc này của Thất Dạ. Nhưng cô rất có năng lực bảo trì bình thản, cũng không nổi giận, ngược lại một đôi mắt sáng nhìn thẳng vào Thất Dạ, nói: "Chị, chị làm sao vậy?"
Nhìn tuổi của Y Toa Bối Lạp, chính xác là nhỏ hơn cô mấy tuổi. Mặt Thất Dạ thoáng giương lên, nghe một tiếng "Chị" kia, chỉ cảm thấy có chút chói tai!
Quan hệ của Y Toa Bối Lạp với Gia Mậu là như thế nào? Nghe nói Gia Mậu chỉ cưng chiều một mình cô ấy, hôm nay cô ấy mới bị Bỉ Lợi – Trát Tạp Tây đưa đến, Gia Mậu cư nhiên đã đi đón cô ấy trở về. Chỉ sợ chuyện vừa rồi là tại chuyện này. Quan hệ của bọn họ phức tạp như thế, cô mặc kệ bọn họ, nhưng lửa này không thể đốt trên người cô.
"Tôi không phải chị của cô." Coi như thân thể của cô bây giờ thật sự là Tạp Lạc Nhi – Hi Nhĩ, nhưng suy nghĩ của cô đã không còn là của người phụ nữ ấy. Cô là Nam Thất Dạ, vô luận là linh hồn hay tư tưởng đều như vậy, cô hôm nay chính là mượn thân thể Tạp Lạc Nhi – Hi Nhĩ dùng thôi. Vì thế, cô không cần có tình cảm với bất kỳ người nào! Bao gồm, người mà Tạp Lạc Nhi – Hi Nhĩ vẫn luôn thương yêu Nam Tuyệt Hiêu kia.
Từ cuộc đối thoại vừa rồi của cô với Nam Tuyệt Hiêu, cô đã phán đoán ra, Nam Tuyệt Hiêu thật sự là lợi dụng Tạp Lạc Nhi – Hi Nhĩ mới có thể có được thành tựu ngày hôm nay. Từ trong đáy lòng cô liền coi thường loại đàn ông lợi dụng phụ nữ để đạt được thượng vị (vị trí cao). Nhưng thực tế luôn tàn khốc, có mấy người đàn ông, sẽ bởi vì phụ nữ mà buông tha giang sơn đây?
"Chị, chị nói gì vậy?" Y Toa Bối Lạp có chút kinh ngạc nhìn Thất Dạ, đáy mắt hiện lên vẻ nghi hoặc: "Chị, chị quên em sao? Em là em của chị - Y Toa Bối Lạp. Trước kia chúng ta cùng nhau ở tại thành Đức Lan, chúng ta ..."
"Không cần nói với tôi trước kia, cuộc sống trước kia như thế nào tôi mặc kệ, tôi chỉ biết, tôi hiện tại rất yêu thích cuộc sống của mình, tôi tên là Nam Hi. Cho nên, vô luận là cô có quan hệ như thế nào với tôi, tôi cũng không tiếp nhận cô. Tiềm thức của tôi, thậm chí ghét nhớ tới cô! Hiểu không?" Thanh âm Thất Dạ lạnh lùng mở miệng, cơ hồ không cho người khác đường lui: "Còn nữa, cho dù tôi có trí nhớ của Tạp Lạc Nhi – Hi Nhĩ, tôi vẫn là Nam Hi, điểm này tuyệt đối sẽ không thay đổi!"
Y Toa Bối Lạp nghe lời nói của cô, đôi mắt lấp lánh nước mắt trong suốt. Cô nhẹ hít mũi một cái, nghiêng mặt sang bên nhìn Gia Mậu.
Gia Mậu cũng không nhìn cô, ánh mắt của anh, vẫn luôn chỉ nhìn Thất Dạ, ánh sáng trong mắt lóe lên.
Gi