Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2519 lượt.

h là không nhịn được mà phản bác lại như vậy!
Bởi vì, cô là người tự do. Dù thân thể bị anh cầm giữ, nhưng lòng của cô, sẽ không để anh nắm giữ! Cô muốn làm cái gì, không làm được, nhưng anh không thể can thiệp vào suy nghĩ của cô. Đây là cô, còn lại duy nhất, chính là lòng kiêu ngạo!
“Không ra sao!”
Ba chữ lạnh lẽo, từ trong miệng Gia Mậu bay ra, vào thời điểm tim Thất Dạ đang đập mạnh và loạn nhịp mà nghĩ, chẳng nhẽ lần này anh không có ý định khi dễ cô, thân thể của cô liền bỗng chốc bay lên. Cô cả kinh, cấp tốc dùng tay đập vào người đàn ông đang ôm eo nhấc bổng cô lên, nổi giận nói: “Gia Mậu, anh muốn làm gì, buông tôi ra!”
Gia Mậu giống như không nghe thấy, xoay người đem cô mang vào trong xe.
Cảm thấy bị thân thể cao lớn của anh áp chế, Thất Dạ kinh hồn bạt vía, vội vàng lật người muốn đẩy cửa thoát đi. Đáng tiếc, động tác của Gia Mậu quá nhanh, vào lúc đầu ngón tay cô vừa chạm vào tay vịn cửa xe, liền nắm lấy cổ tay cô, đồng thời quay mặt sang, lạnh giọng nói với Kiệt Phu đang đứng ở ngoài tim đập mạnh và loạn nhịp nhìn thẳng phí trước: “Đi vào bên trong điều tra chủ nhà một chút tình trạng, của người chết, đem toàn bộ tài liệu về giao cho ta!”
“Dạ!” Kiệt Phu có chút thương xót nhìn thoáng qua Thất Dạ, vội vã đi vào bên tròn biệt thự kia.
Thất Dạ tiếp xúc được anh mắt kia, hoàn toàn chính là một bộ dáng “cô nhất định phải chết”. Trong lòng cô thật lạnh, hơi thở gấp gáp, bàn tay nhỏ bé không bị giam cầm lập tức nắm chặt lại thành quyền, liền muốn đánh về phía gò má của Gia Mậu, đáng tiếc đúng lúc người nọ quay người lại nắm lấy tay nhỏ của cô đồng thời ngăn chặn. Chân dài của anh hướng cửa xe đá một cái, khiến cửa xe đóng lại, mắt lạnh nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt trần của cô, mắt thấy má trái của cô nổi lên một mảng sung đỏ, cười lạnh nói: “Thế nào, bởi vì bên má này còn sưng đỏ một chút, Nam Tuyệt Hiêu an ủi cô hai câu, liền động lòng với hắn?”
“Chuyện không liên quan đến anh!” Thất Dạ nghiêng mặt đi, thanh âm cứng rắn lạnh lùng.
Mới vừa rồi, thật sự là cô bị kinh ngạc. Dù sao, người đàn ông cao cao tại thượng như Nam Tuyệt Hiêu, há có thể tùy ý bị bạt tai, hắn cam tâm tình nguyện để cô vung một bạt tai, có phải hay không, muốn cảm thụ, tư vị khi bị đánh, để hiểu rõ tâm tư của cô, cùng cô chia sẻ?
Hắn, giống như đối với cô thật không có ác ý –
“Chuyện không liên quan đến tôi?” Nhìn đáy mắt cô dâng lên thần thái quật cường, Gia Mậu nhẹ cười lạnh, bàn tay bỗng chốc áp chế khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, mắt lạnh nhìn cô, trầm giọng hỏi thăm: “Đã quên mất, cô thuộc về ai rồi hả?”
“Tôi chỉ thuộc về chính tôi!” Thất Dạ không chút do dự phản bác!
“Ha ha…” Gia Mậu cười, đôi mắt, đột nhiên trở nên thâm trầm: “Xem ra, tôi tất yếu phải dạy cho cô biết, cô, rốt cuộc thuộc về ai!”
Đầu ngón tay anh dùng sức nắm chặt cổ áo, nhanh chóng đem quân trang gạt ra, sau đó, kéo rơi cái cà vạt màu đen thắt ở cổ áo, sau đó một lần nữa bóp chặt hai cổ tay của cô, kéo qua một bên.
“Này, Gia Mậu, anh muốn làm gì?” Mắt thấy những động tác lưu loát liền một mạch kia, quả thật hoàn mỹ đến không chê vào đâu được, Thất Dạ vốn rất kinh ngạc, nhưng thời điểm ý thức được cà vạt kia của anh đang được dùng để trói chặt cổ tay của mình, cả khuôn mặt cô cũng biến sắc, bị dọa sợ đến môi cũng run rẩy, vừa cáu vừa thẹn lạnh giọng quát lên: “Không cho phép anh trói tôi, buông ra –”
Gia Mậu là nhân vật nào, há có thể mặc cho cô hô quát? Anh chỉ coi là gió thổi bên tai, lạnh lùng cười một tiếng, đem hai cánh tay của nàng trói chặt vào bên hông ghế ngồi.
Xe anh sử dụng tương đối lớn, phía trên đặt hai hàng ghế ngồi, lúc này đẩy lại gần nhau, hợp thành giống như một chiếc giường nhỏ. Tuy nói, hai người nằm lên có chút nhỏ hẹp, nhưng là, Gia Mậu giờ phút này đang đè trên người cô, ngược lại một chút cũng không thấy nhỏ.
Cho tới bây giờ cũng chưa từng bị đối đãi qua như vậy, nói thật ra, trong lòng Thất Dạ vô cùng hốt hoảng. Cô cắn môi, hai mắt phát ra tia sáng lạnh lẽo đầy sát ý, liều mạng nhìn chằm chằm Gia Mậu, giống như hận không thể đem anh róc xương lóc thịt!
Gia Mậu làm như không thấy, ngược lại tâm tình không tệ đưa tay vỗ nhẹ hai cái trên gương mặt nhỏ nhắn của cô, môi mỏng bật ra từng tiếng, không mặn không nhạt: “Nam Thất Dạ, tôi hiện tại nói cho cô biết, tôi muốn làm cái gì đi!”
Anh mặt mày ngưng tụ, khóe miệng, giương lên một đường cong giễu cợt, tiếp tục nói, khiến cả người Thất Dạ, đồng loạt chấn động!
Anh nói, tôi, muốn, đem cô, giết chết!






Khi bị người đàn ông áp môi hắn lên môi của mình, rốt cuộc Thất Dạ cũng hiểu được, lần này, hắn làm thật, chứ không phải đe dọa cô nữa, mà là làm thật. . . . . . Hắn đang làm! Môi của hắn, từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ điên cuồng như lần này, hắn dùng sức cắn vào môi cô, gặm cắn, giày vò môi cô hết lần này đến lần khác. . . . . .
Hàm răng của hắn sắc nhọn, giống như răng nanh của quỷ, mỗi lần đầu lưỡi của hắn xâm nhập vào bên trong, hắn cắn v