Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2221 lượt.

t mát, còn có mìu hương trên người hắn, thấm vào trong lòng của Thất Dạ, khiến đôi mày thanh tú của cô nhíu lại.
Đổi lại là, Gia Mậu hung ác véo một cái lên má trái của cô.
"Đau - -" Ngay lập tức Thất Dạ kéo tay hắn ra, đôi mắt lạnh băng: "Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, anh có thể cố gắng không hư như thế được không? Biết rõ tôi đang bị thương, lại còn véo, đau lắm biết không hả?"
"Tôi cho rằng, cô không nói đau!" Gia Mậu khẽ cười, đôi mắt sắc trong suốt đến chói mắt: "Nam Thất Dạ, tôi không biết Nam Tuyệt Hiêu có giúp cô trả thù hay không, nhưng mặc kệ thế nào, tôi nhất định sẽ giúp cô trả thù!"
Người phụ nữ của hắn - Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, chỉ có hắn mới có thể bắt nạt, có thể cưng chiều, những người khác, tất cả đều không được phép!
Cho dù là vua An Đức Liệt, cũng không được phép!
"Trả thù?" Đôi mắt Thất Dạ chớp chớp, bàn tay áp lên gò má mình, bỗng nhiên vẻ mặt ngưng tụ lại, nhỏ giọng mỉa mai, nói: "Gia Mậu, người khác bắt nạt tôi, anh giúp tôi trả thù, ngay cả chính bản thân anh cũng bắt nạt tôi, tại sao không nhắc đến?"
"Có phải cô đã quên, cô là nô lệ của tôi, tôi thích như thế nào thì sẽ như thế!"
Ngôn ngữ của người đàn ông nhạt nhẽo, nhưng nói ra những lý lẽ “đúng lý hợp tình”!
Đôi mắt Thất Dạ trợn lên nhìn, trong lòng oán hận lời lẽ dơ bẩn của hắn!
Người đàn ông xấu xa, không bằng cặn bã, vừa nham hiểm lại còn ghê tởm, cũng không thể trách được hắn còn trẻ như vậy mà đã làm tới chức Thượng tướng. Hơn nữa, tính cách hắn ngang ngược, tiền đồ rộng mở!
Thật là buồn phiền, hắn như thế, cô làm sao có thể so sánh đây? Từ nay về sau, nếu muốn đối phó với hắn, sợ là còn khó hơn lên trời.
"Không cần nghĩ cách trả thù tôi, tôi cam đoan, cô sẽ không đấu lại tôi đâu!" Gia Mậu xoay người lại, vỗ nhẹ lên gương mặt cô, nhỏ giọng, nói đơn giản: "Nhất là, đừng nghĩ tới phản bội tôi!"
"Phản bội" Hai từ này nói ra, làm đôi mắt Thất Dạ trầm xuống. Lông mày cô nhíu lại, kiên quyết nghiêng mặt nhìn Gia Mậu, đôi mắt sắc u ám.
"Không phải có người đã nói với cô, muốn trốn khỏi tôi, thì phải hợp tác với hắn sao?"
Khóe miệng Gia Mậu tà tà nhếch lên, đường cong như có như không. Lông mày giương lên, đen như mực, nhẹ nhàng cong lên, đôi mắt hẹp dài, làm tôn lên vẻ mặt sáng láng. Trạng thái này, hình như là, hắn có năng lực hiểu rõ tất cả mọi việc!
Đầu lông mày Thất Dạ khẽ run lên, bàn tay đè lên bờ vai của hắn, sống lưng thẳng tắp đứng dậy, tầm mắt chạm vào mắt hắn, gằn tưng câu từng chữ: "Anh, đã, biết?"
"Ừ, hừ!"
Một tiếng nói lười biếng, “hừ” nhẹ, coi như trả lời.
"Làm sao biết?" Trong lòng Thất Dạ chấn động, vội vàng hỏi.
Cô bị hắn ta bắt tới đây, bên trong nhà tối om. Cô nhớ rõ, lúc đó trong phòng chỉ có cô cùng với người đàn ông kia. Cho đến bây giờ, cô cũng chưa gặp hắn ta, nhưng hơi thở toát ra từ người hắn ta làm người khác kinh sợ, có lẽ đó là một người có khả năng hơn người. Loại người như hắn ta, đương nhiê làm việc sẽ rất cẩn thận, đừng nói là Gia Mậu đặt thiết bị giám sát trên người cô, cho dù có, cũng sẽ bị sóng điện làm nhiễu mới đúng, như thế nào Gia Mậu lại giống như chuyện gì cũng biết?
"Chuyện này, cô không cần lo lắng!" Gia Mậu nói với giọng không mặn không nhạt, đôi mắt nhàn nhạt liếc nhìn cô: "Tóm lại, không nên nhẹ dạ cả tin lời nói của người khác, làm bất kỳ chuyện gì, cũng nên suy nghĩ đến kết quả trước rồi hãy làm!"
"Không phải là anh đã nghĩ ra cái gì rồi chứ?" Thất Dạ thấy vẻ mặt nhàn nhạt của Gia Mậu, rõ ràng là trong lòng đã biết hết tất cả mọi chuyện rồi. Cô quay đầu lại nhìn khuôn mặt hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn - thanh tú thoáng có chút nghi ngờ: "Gia Mậu, anh đã đoán được người bắt trói tôi là ai? Anh hãy nói cho tôi biết, hắn ta là ai?"
"Cô không cần biết hắn ta là ai!" Gia Mậu cự tuyệt, nói.
"Không phải, tôi. . . . . ."
"Cô có biết thế lực của hắn có bao nhiêu, lại muốn cùng hắn hợp tác làm chuyện tốt?"
"Không có." Mặc dù có chút để ý, nhưng khi nghe Gia Mậu vạch trần, Thất Dạ liều mạng, dứt khoát không thừa nhận: "Tôi không nhịn được, chỉ muốn biết, hắn ta rốt cuộc là người như thế nào, biết rõ ràng Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc có thể điều tra ra, cũng không sợ sống chết mà đối nghịch với anh!"
Gia Mậu nghe cô nói vậy, chỉ là nhàn nhạt liếc nhìn cô, không trả lời, khẽ dựa người vào xe, lạnh giọng quát: "Kiệt Phu!"
"Dạ!" Kiệt Phu đứng ở ngoài, nghe thấy chủ nhân gọi, lập tức mở cửa x era, ngồi lên ghế lái.
"Đi!" Miệng mở ra, nói.
"Dạ, Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc!" Kiệt Phu khởi động xe, lái xe rời đi.
Thất Dạ cảm thấy không chút thú vị, bàn tay đặt lên ghế ngồi di động qua lại, cố gắng di chuyển từ trên đùi Gia Mậu xuống.
Đáng tiếc, Gia Mậu không buông, ngược lại vòng tay ôm chặt eo cô, đặt hai chân cô ngang người hắn, đôi mắt nhỏ hẹp híp lại, nhỏ giọng, nói: "Để tôi kiểm tra một chút!"
Ánh mắt của hắn mang một chút thích thú - chế nhạo Thất Dạ, làm tim cô đạp nhanh hơn, cảnh giác nhìn hắn, nói: "Kiểm tra cái gì?"
"Kiểm tra. . . . . ."
Gia Mậu cười, kéo dài giọng ra, chợt một bàn tay hắ


Pair of Vintage Old School Fru