Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2222 lượt.

gựa mà Thượng tướng đại nhân yêu thích!"
"Đúng vậy, ai cũng biết, Hi tiểu thư là bảo bối được Thượng tướng đại nhân nâng niu trong lòng bàn tay - -"
"Các cô ở đây, líu ríu nói gì vậy?".
Hai nữ người làm đang nói chuyện, bị một giọng nói lạnh băng cắt ngang. Thì ra là, quản gia Mã Lệ • Mạc Nại.
Nữ người làm kinh sợ, người lập tức khúm núm, cúi đầu bỏ chạy.
Đôi mắt Thất Dạ đảo nhanh một cái, ánh mắt đã nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng ánh mắt phóng ra xa, nhìn thấy đình viện Bích Hải ở phía trước, chợt thấy có mấy con tuấn mã vô cùng xinh đẹp, khóe miệng khẽ nhếch lên, sau đó bước xuống cầu thang, chuẩn bị đi về phía đình viện.
"Tiểu thư Nam Hi!"
Phía sau, bỗng có thanh âm cô gái trầm lạnh gọi cô.
Mặt Thất Dạ khẽ nghiêng qua, nhàn nhạt liếc mắt nhìn Mã Lệ một cái, hít sâu một hơi, thanh âm hờ hững, nói: "Quản gia Mạc Nại, có chuyện gì?"
"Xin hỏi, tiểu thư Nam Hi, cô muốn đi đâu?"
"Tôi ở chỗ này chán muốn chết, muốn đi ra ngoài một chút!"
" Bệnh của Tiểu thư Nam Hi còn chưa khỏi, mời cô về phòng nghỉ ngơi. Tôi sẽ bảo phòng bếp hầm cho cô bát cháo gà bồi bổ thân thể, xin tiểu thư Nam Hi hãy trở về phòng, Uống....uố...ng!"
Mã Lệ chếch người, bàn tay khẽ giơ lên, ý bảo Dư Tuyết bưng bát cháo gà đến chỗ của cô.
Khóe miệng Thất Dạ cong lên rồi hạ xuống, bước chân quay trở lại, đưa tay ra cầm lấy bát cháo gà, "Ừng ực" hai tiếng, toàn bộ cháo đều rót vào bụng cô.
Động tác của cô thật phóng khoáng, khiến cho Dư Tuyết kinh sợ.
Bình thường trong xã hội thượng lưu, các đại tiểu thư, bọn họ đều múc từng muỗng từng muỗng, đưa canh đến cái miệng nhỏ nhắn mà uống, làm gì có ai giống như tiểu thư Nam Hi, trực tiếp cầm bát canh uống hết. Cũng khó trách, những đại tiểu thư kia là thật, còn tiểu thư Nam Hi. . . . . . Là nữ đày tớ!
Chẳng qua, cô được Thượng tướng đại nhân cưng chiều, yêu mến, mà tất cả bọn họ khi tiến vào phủ Thượng tướng làm người làm, cũng mong mỏi nhưng mà không được. Hơn nữa, số lần cô bị thương, so với bất kỳ ai cũng cao hơn, mới tới không lâu, thời gian nằm trên giường cũng không ngắn. Nhưng mà, cô bị thương cũng nhanh, mà khỏi cũng nhanh, người bình thường không thể so sánh được - -
"Tôi đi ra ngoài!" Đặt cái bát vào khay ở trên bàn,Thất Dạ nhanh chóng xoay người, vội vàng bước xuống cầu thang.
"Tiểu thư Nam Hi, cô không thể đi ra ngoài!" Mã Lệ nhanh chóng đuổi theo sau.
Thất Dạ không để ý đến cô gái, bàn tay đè lên tay vịn cầu thang, hơi dùng sức trực tiếp nhảy xuống từ trên cầu thang.
Ở đây có vật dụng thực tế, cũng không phải bay lên, hơn nữa không cao, cô cũng không thấy sợ hãi!
Dường như, Mã Lệ chưa từng nghĩ đến cô có bản lĩnh tốt đến thế, trong lúc nhất thời tim đập mạnh và loạn nhịp, lại thấy Thất Dạ đã nhảy xuống vị trí phòng khách. Cô không chút để ý, một đám nữ người làm chạy nhanh đến cản cô lại ở trước cửa.
"Tất cả cút, mở ra!" Mã Lệ nhằm vào những người làm không thể ngăn cô ấy lại, làm cho vẻ mặt của họ rét run, bước nhanh ra ngoài.
Đứng ở trước cửa bậc thang, lại thấy hình dáng nhỏ nhắn, nhanh chóng đi tới chỗ đình viện. Trong lòng cô rét lạnh, vội vội vàng vàng đuổi theo.
Thất Dạ bước rất nhanh, thoắt cái đã đến chuồng ngựa. Ở đó có một người đàn ông lớn tuổi trông coi ngựa, sau khi thấy cô, có chút bất ngờ. Nhưng, lại thấy trên người cô mặc bộ quần áo hảo hạng, lập tức ý thức được đó là ai, nói: "Tiểu thư Nam Hi, xin hỏi cô có chuyện gì dặn dò?"
Thì ra, những người trong phủ Thượng tướng, đều tương đối thông minh - -
Thất Dạ cười một tiếng, nhìn hắn, nói: "Ông lão, kia là con Y Toa Bối Lạp?"
Ông lão có chút nghi ngờ, liếc nhìn nàng, nhưng vẫn là chỉ vào một màu trắng ngựa trong đó: "Ở chỗ nào!"
Con ngựa kia, màu lông bóng mượt, hai mắt có hồn, vừa nhìn là biết đó là ngựa tốt. Hai mắt Thất Dạ sáng lên, bước nhanh đến, đem con ngựa kia dắt ra ngoài, sau đó muốn trèo lên cưỡi!
Đáng tiếc, lúc cô sắp lên được lưng ngựa, bỗng nhiên, eo bị một bàn tay có lực hung ác nắm chặt, kéo cô trực tiếp từ trên xuống.






Không cần quay đầu lại, chỉ cần dựa vào hơi thở của người đó, Thất Dạ liền biết được hắn là ai. Ngoại trừ mấy ngày nay không trông thấy hắn, còn lại hắn đều ở nhà, không phải chủ nhân phủ thượng tướng Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, thì còn ai vào đây?
Hắn ghì chặt eo nhỏ, làm cô bị đau, khuôn mặt Thất Dạ nhăn lại, đang muốn đưa tay ra, gỡ bàn tay của hắn đang nắm lấy eo mình ra, nhưng suy nghĩ một chút, lại thôi. Mặc kệ bàn tay của hắn đang nắm lấy eo mình, đứng yên không nhúc nhích!
"Ai cho phép cô cưỡi con ngựa này, hả?" Thanh âm lạnh nhạt của hắn vang lên bên tai, người đàn ông nhẹ giọng mỉa mai: “Cô nghĩ cô là ai, cô có đủ tư cách cưỡi con ngựa của tôi?”
"Tôi, không đủ tư cách cưỡi ngựa của anh, không có tư cách cưỡi mà còn được gọi là Y Toa Bối Lạp sao?" Thất Dạ hơi nghiêng đầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông đang đứng gần mình, hỏi bằng giọng điệu “không mặn không nhạt”.
Đôi mắt Gia Mậu nhíu lại, ánh mắt u ám,


Polly po-cket