Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
n luồn từ vạt áo cô đi vào bên trong, thời điểm cô đang hết sức ngạc nhiên, trực tiếp phiêu du đi xuống dưới bụng cô, môi mỏng nhếch lên một nụ cười ẩn ý.
Thất Dạ xấu hổ, tức giận đến mức muốn quát lên trách móc hắn, lại nghe thấy hắn "Xuỵt" một tiếng, nói: "Bảo bối, em đừng phản kháng, nếu không quần áo trên người sẽ không còn nữa! Không nhớ rõ chuyện vừa nãy, hả?"
Hắn trắng trợn uy hiếp cô, làm động tác của Thất Dạ lập tức dừng lại.
"Yên tâm, tôi chỉ là muốn kiểm tra một chút. . . . . .Bên trong có đau hay không." Đầu ngón tay Gia Mậu sờ vào “khu vườn bí ẩn” của cô, ác ý rút ra rút vào một cái, nói: "Vừa rồi, tôi cảm nhận được, chỗ này chặt đến mức khiến tôi phát điên!"
"Đồ điên!" Thất Dạ lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng, cô cũng không dám có hành động gì, chỉ sợ người ở phía trước - Kiệt Phu đột nhiên nhìn vào kính chiếu hậu, loại chuyện như thế này làm sao có thể để người khác nhìn thấy. Phải biết rằng, hôm nay bọn họ ngồi chiếc xe này, khác chiếc xe lần trước, không có thủy tinh ngăn cách, cô có thể đảm bảo, Kiệt Phu nhất định có thể nghe được lời nói của Gia Mậu. Cô thật sự không hiểu, người đàn ông này muốn thế nào, sao mặt dày đến vậy!
Gia Mậu thấy cô như vậy, tâm trạng tốt hơn nhiều, cúi đầu xuống, đưa đầu lưỡi ra liếm nhẹ lên cánh môi cô, nói: "Bảo bối, còn không phải là em làm cho tôi phát điên!"
". . . . . ." Thất Dạ á khẩu, không trả lời được.
Cùng hắn khua môi múa mép, chỉ sợ hắn sẽ mài mòn mồm mép người khác, nhưng có thể khẳng định, một chút lợi ích cũng không có, ngược lại tự mình nhận lấy thiệt thòi!
Bỗng chốc, chỗ giữa chân bị Gia Mậu ép buộc mà có cảm giác đau đớn đến xé rách, đùi bỗng có cảm giác mát rượi, khiến đôi mắt Thất Dạ sáng tỏ. Tầm mắt cô nhìn thẳng vào mặt Gia Mậu, lông mày khẽ nhíu lại, có chút ngạc nhiên.
Tay của Gia Mậu đã bỏ ra, nhẹ nhàng vén áo đặt trên bắp đùi cô lên, nhẹ nhàng lau đi những vết xước, mà lúc trước, cô bị cọ xát với đường.
Ngay sau đó, Thất Dạ biết, hắn, đang vì cô mà bôi thuốc ——
Trong lòng tràn đầy cảm giác kỳ lạ, cô khẽ cắn môi dưới, mặc cho tay người đàn ông mơn trớn từ bắp chân cô đến bụng, mang theo sự ma sát kỳ dị, quyến rũ, chấn động tâm cô, khiêu khích cô!
Không phải sợ hãi, mà là tim đập nhanh ——
Hơn nữa, trong lòng cũng thầm oán.
Khốn nạn! ! !
Làm cô bị thương, lại bôi thuốc lên, sau đó giống như xát muối, từ nay về sau lại thay cô chữa thương. . . . . . Như thế nào, chẳng lẽ hắn muốn giày vò cô hết lần này đến lần khác sao? Hắn cút đi mà XX!
Nam Thất Dạ, hắn đang chơi đùa mày mà thôi, nhất định không được có nửa phần biết ơn hắn!
"Ừ, bảo bối, em nghĩ đúng rồi." Trong lúc tâm trạng Thất Dạ muôn màu muôn vẻ, mặt của Gia Mậu tiến lại gần bên tai cô, nhỏ giọng nhàn nhạt nói: "Lần đầu tiên, ấn tượng khắc sâu chứ? Tôi muốn để em bồi dưỡng thân thể cho tốt, trong tương lai. . . . . . Tôi sẽ khiến cho em có ấn tượng khó quên, tôi tồn tại trong cơ thể của em như thế nào, một lần lại một lần nữa . . . . . xâm nhập, em - - "
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Mấy ngày nay, Thất Dạ bị bệnh tật, giống như người què.
Liên tiếp mấy ngày liền, cô đều không thể xuống giường được, trong thời gian đó, đều là Mã Lệ • Mạc Nại và Dư Tuyết, hai người cùng chăm sóc cho cô. Những ngày đó, Gia Mậu cũng trở về phủ, Gia Mậu vội vàng gọi thầy thuốc Mã Đinh tới xử lý vết thương cho cô, sau đó hắn bị truyền vào cung Lạp Ma gặp An Đức Liệt Vương. Bây giờ, hình như hắn vẫn chưa quay về. Ngược lại, cô mừng thầm trong lòng, mấy ngày nay trôi qua rất ung dung tự tại. Chỉ là, có một việc vẫn đè nén trong lòng cô, vẫn không cách nào bỏ qua được!
Sớm nên gặp mặt Thiên Đại, Tư Á lại chưa từng cho người báo tin mời cô đến Ngõa La Luân. Cũng không biết, hôm nay, cô gái kia thế nào, cô có bao nhiêu lo âu.
Mã Đinh cho cô thuốc có công dụng rất tốt, chỉ qua mấy ngày, cô không cần chống gậy mà vẫn có thể đi bộ. Hơn nữa, vị trí bắp chân lau đến chỗ vết thương vốn rất đau, bây giờ dường như cũng không sâu nữa. Gỡ bỏ chỗ vết thương đã đóng vảy ra, màu da từ trên xuống dưới như một, nay lại đột nhiên trở nên trắng khác thường. Nghĩ đến đây, không biết qua một thời gian nữa, chắc là có thể khôi phục lại như thường!
Hôm nay, cô đi ra khỏi phòng ngủ, liền nghe thấy mấy nữ người làm đang tranh luận, hôm nay ở phủ Thượng tướng được mang đến vài con ngựa chiến đấu tốt, đôi mắt bỗng chốc sáng lên.
Cô vô cùng yêu thích cưỡi ngựa, trước kia, trên Địa Cầu cô cũng có một con ngựa yêu thích của mình, chỉ tiếc. . . . . . Ai, chuyện cũng đã qua không nhắc đến thì hơn!
Chẳng qua, trong lòng cô có chút ngạc nhiên, tinh cầu khoa học công nghệ Chafee so với Địa Cầu, có thể nói, chỉ hơn chứ không kém. Hôm nay, bọn họ sử dụng súng đạn, không biết so Địa Cầu tiên tiến hơn bao nhiêu lần. Rốt cuộc con chiến mã này, dùng để làm cái gì?
"Tôi nghe nói, trong đó có một con ngựa, gọi là Y Toa Bối Lạp, trước kia Hi tiểu thư cũng tên là Y Toa Bối Lạp, nó nhất định là con n