XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Tác giả: Mạc Hề Trừu Phong

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.

n ra hoàn cảnh hiện tại, anh đến gần, người chung quanh nhìn thấy anh, ngược lại càng thêm chú ý Diệp Khinh Chu, hai mắt ai đó lại đẫm lệ, thánh thần ơi , Hỏa Long quá bảnh, sớm biết như vậy thì triệu bà đồng xấu xí đến cho rồi .
Kiều Lạc đi đến trước mặt nàng, Diệp Khinh Chu ngửa mặt lên ngẩng đầu nhìn, vì ngược nắng nên không rõ mặt mũi , chỉ thấy ánh sáng mặt trời từ xung quanh anh tỏa ra, cả người có vẻ có chút mông lung, anh mở miệng,” Té xỉu.”
” Hả ?”
Kiều Lạc ánh mắt sắc bén như mũi tên nhọn bắn xuống, làm tan vỡ ánh nhìn run rẩy, Diệp Khinh Chu lập tức ngã xuống đất, ai đó cúi xuống , bế nàng lên , vẻ mặt nghiêm trọng nói với đám người vây xung quanh ,” Xỉu rồi , đưa đến phòng y tế.”
Nép trong ngực anh, Diệp Khinh Chu len lén thò đầu ra, Kiều Lạc cúi xuống trừng mắt, nàng lập tức hai mắt nhắm nghiền, khi đó mặc dù là trời thu, nhưng thời tiết rất oi bức, hai người dựa vào nhau, nóng ướt, Diệp Khinh Chu đột nhiên cảm thấy, nàng quả thật đang bị say nắng.
Trên đường đi, những tiếng lao xao không ngớt bên tai.
” Kiều Lạc đang bế ai? Là ai thế nhỉ ?”
” Nhìn cái gì, là em gái chứ ai !”
” A thì ra là em gái ……thảo nào ……”
” Bạn tưởng ai chứ ? Kiều Lạc lại bảo vệ cô em gái kia cẩn thận như thế sao”
” Nói nhảm, anh em nhà người ta lẽ nào không quan tâm!”
……
Trên giường bệnh Diệp Khinh Chu trở mình, mơ hồ tỉnh lại, cảm thấy tóc sau hai tai ướt đẫm, nàng mở mắt ra, trong phòng tối đen, chỉ có một ngọn đèn nhỏ ở đầu giường, nàng cảm thấy cổ họng khô khốc, ho nhẹ một tiếng, quay đầu muốn đi tìm một ly nước, xoay chuyển ánh mắt, nhìn thấy một người đang ngả trên ghế salon bên cạnh giường : Kiều Lạc.






Vừa nhìn thấy Kiều Lạc, trong đầu Diệp Khinh Chu dần hiện ra chuyện xảy ra hôm trước, lập tức trống rỗng, ngón tay đột nhiên lần nữa kìm không nổi run bắn lên, đầu lưỡi cũng run lên.
Chứng bệnh này bộc phát lần đầu tiên khi nàng bảy tuổi, vào ngày cha mẹ của nàng chính thức ly hôn, nàng đi theo mẹ đi ra cổng, Triệu Phi Nhã từ bên ngoài đi vào, đầu ngẩng lên, cười đắc thắng,” Chúc bà hạnh phúc .” Nhưng bất kỳ ai cũng có thể thấy giọng bà ta đầy giễu cợt.
Diệp phu nhân thản nhiên cười,” Tôi đương nhiên là hạnh phúc, có cha mẹ, có gia đình, có chồng trước, có con gái, lại có Tiểu Tam, coi như là người có đủ ngũ phúc rồi.
Triệu Phi Nhã nhếch miệng, cười lạnh một tiếng,” Tôi là phúc của bà?”
” Đương nhiên.” Diệp phu nhân ôm chặt con gái,” Đồ không cần vất đi có người nhặt lấy, giải quyết hậu quả giùm tôi , kể như là giúp tôi rồi .”
Lúc ấy vừa nghe nói mình bị bệnh, Diệp Khinh Chu đã thấy căng thẳng, bác sĩ giảng giải, kỳ thật trên xã hội có rất nhiều người mang bệnh tâm lý, rối loạn tâm lý lại càng nhiều hơn. Ví dụ như vì áp lực quá lớn mà rụng tóc, đây chính là một loại bệnh tâm lý, hoặc là ngủ không an, luôn thấy ác mộng, hoặc là gặp một chuyện nhỏ cũng sẽ đau đầu … tất cả đều là biểu hiện của suy nhược thần kinh, vốn cùng loại với rối loạn tâm lý. Hơn nữa cũng không thể tính là bệnh, chỉ là tâm lý hơi bất ổn, chỉ cần học được cách kiểm soát tâm tình của mình, thì sẽ không có vấn đề gì. Khoảng cách giữa các lần lên cơn càng xa, tỷ lệ phát bệnh càng thấp, nếu như trong một thời gian dài không lên cơn thì kể như khỏi hẳn.
Lời này đã khiến Diệp Khinh Chu bớt căng thẳng, theo như Âu Dương nói, từ lúc đó trở đi, Diệp Khinh Chu rụt rè trở thành một Diệp Khinh Chu chết nhát, luôn sống trong nơm nớp lo sợ. Về sau sức khỏe cha nàng ngày càng sa sút, Diệp Khinh Chu đau khổ nhận ra lời khẩn cầu của mình đối với cha không có ảnh hưởng gì so với mớ bột trắng kia, cho đến một ngày, Diệp Khinh Chu đầu óc chợt nổ tung, cầm dao gọt trái cây trên bàn trà cứa lên cổ tay của mình. Nàng vẫn luôn là người sợ chết, chính là chứng rối loạn tâm lý này đã đem lại cho nàng vốn sợ bệnh sợ chết một sức mạnh để tự sát.
Có đôi khi, sự việc tốt hay xấu thật sự khó có thể định nghĩa.
Tỷ như việc bị Kiều Lạc ức hiếp làm cho Diệp Khinh Chu sinh ra tính nhẫn nhịn, lại tổng cũng sẽ không quá phận, tại thích hợp về sau hãy thu tay . Về sau nàng tự sát, phụ thân nàng tự sát, tự mình trải qua tử vong, tận mắt nhìn thấy tử vong, lại khiến cho nàng ham muốn sống, nàng luôn lo lắng hơi ga không đóng kỹ, cửa nhà không khóa, sợ thức ăn không sạch sẽ, mặc dù đối với người khác xem ra có chút hoang đường, nhưng nàng lại rất an tâm, hai năm sống một mình, rất ít khi đau ốm, cũng chưa từng xảy ra sự cố ngoài dự tính. Lại ví dụ như từ khi nàng phát bệnh ngay tại lễ tốt nghiệp, tất cả bạn bè cùng trường không ai thèm thăm hỏi, Diệp Khinh Chu mới hiểu được, lời Kiều Lạc nói trong lần gặp gỡ đầu tiên quả thật rất đúng, không có người nào yêu thích nàng, vì vậy nàng sống ngày càng thấp hèn, nịnh nọt thủ trưởng, trợ giúp đồng nghiệp , sống mà cứ phải nhìn mạt người khác mệt chết đi được, có điều nàng vẫn không thể không cố gắng, sao cho khỏi nuối tiếc.
Chỉ là có một việc, mặc dù Diệp Khinh Chu là người như vậy, nhưng cũng không thể tránh ở bó