Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.

i che miệng nàng đang mấp máy muốn nói, gắt gao ôm chặt eo nàng không cho nàng có cơ hội giãy dụa, giống như muốn dùng sức bẻ gãy thắt lưng nàng, đến tận khi bóng dáng kia chậm rãi xoay người biến mất mới thoáng buông tay.
Cuối cùng là vì dục vọng nào có thể làm cho nụ cười từng chạy theo nàng mười mấy cây số chỉ để đưa cho nàng đôi găng tay cùng đèn pin lại biến thành kẻ dữ tợn chỉ biết xát muối vào miệng vết thương trong lòng người khác như thế này? Nàng dùng sức đẩy anh ra, ánh mắt sợ hãi, bi thương đong đầy tuyệt vọng, giọng nói run rẩy nức nở, cắn răng cố gắng nói ra lời cuối cùng, “Anh làm cho tôi cảm thấy ghê tởm…”. Bỏ lại một câu liền đi ra ngoài.
Anh nhìn bóng dáng thon dài của nàng biến mất ở chỗ rẽ nhưng lại nở nụ cười, biết rằng lần này nàng sẽ không quay đầu lại, nụ cười thê lương tràn ra nước mắt, lẩm bẩm, “Đúng, anh thật sự vô cùng ghê tởm, ngay cả chính mình cũng cảm thấy như vậy…” Năm ấy khi quyết định xuất ngoại, anh đã cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình.
Dưới ánh đèn mờ nhạt trong đại sảnh, tiếng nhạc bắt đầu vang lên, nàng quay cuồng trong đám người tìm kiếm bóng dáng của anh, chưa bao giờ cảm thấy muốn gặp anh đến thế, muốn đứng bên cạnh anh, nắm tay anh, muốn kiễng chân hôn lên bờ môi mát lạnh của anh…
Mọi người tập trung ở đại sảnh, Dương Miễn đã chuẩn bị đi ra, thần sắc đã khôi phục như thường, giơ chén rượu lên nói gì đó với mọi người, cuối cùng quay sang Đan Hiểu Uyển cúi người mời khiêu vũ… Nhưng nàng không hề chú ý đến những điều đó, mọi người xung quanh đều không hiện lên trong tầm mắt của nàng. Ngoài cửa lớn, anh ngẩng đầu, cặp mắt sâu thẳm mà lạnh lùng nhìn nàng. Nàng cũng nhìn chăm chú vào đôi mắt anh, trong đôi mắt ẩn cuồn cuộn ưu thương đến đau lòng, thật lâu không tiêu tan, không phản ứng lại, nước mắt liền chảy xuống, không biết làm gì.
Anh đứng đó, trái ngược hẳn với nơi rạng rỡ ánh sáng trong này, bóng dáng gầy mà thẳng, im lặng thâm trầm như màn đêm bên ngoài khung cửa, ảm đạm không ánh sáng.






Cảnh đêm ngoài cửa sổ xe lướt qua, đèn đường giống như giọt thuỷ ngân vụn vỡ, nàng không để ý đến ánh sáng ngọc ngà loá mắt mê hồn, chỉ chăm chăm giục lái xe taxi đi nhanh thêm nữa.
Vừa rồi lúc nàng nhìn thấy anh đi ra ngoài đúng vào lúc Đan Hiểu Uyển cùng Dương Miễn đang ở trong đại sảnh khiêu vũ điệu nhảy đầu tiên, thật vất vả mới đợi cho điệu nhảy hoàn tất để đuổi theo, xa xa ở hoa viên đã thấy anh lên xe. Đây là khu dân cư độc lập và yên tĩnh, rất khó gọi được xe, may sao vừa ra đến đường đã gặp một cái taxi chở khách đi vào, không kịp nói gì liền leo lên xe chỉ vào cái xe đang đứng chờ đèn đỏ phía trước (Lý nhị thật đúng là công dân mẫu mực tuân thủ luật giao thông a!) yêu cầu lái xe đuổi theo. Lái xe lăng lăng nhìn xe nọ trong nháy mắt rời đi như tên bắn khi đèn chuyển sang màu xanh rồi biến mất, phẫn nộ mở miệng nhắc nhở, “Tiểu thư à, xe đó là xe thể thao đấy!”
Nàng nhìn ánh đèn đuôi xe kia lướt đi chỉ để lại chút quang ảnh, thầm ảo não, đuổi không kịp, cũng không biết anh đi đâu, đành phải thử thời vận chỉ đường cho lái xe. Lúc đến nhà anh cũng là lúc trăng đã lên cao, ánh trăng trong trẻo chiếu trên người Dung Ý đứng trước cửa sắt cạnh hoa viên, để lại bóng đen nhạt nhẽo. Đêm lạnh như nước, nghe dự báo thời tiếc hôm nay có gió mùa về, lúc đi qua hoa viên nàng lạnh run người, cố gắng giữ thật chặt áo choàng bao quanh mình.
“Anh ấy ở trên lầu sao?” Đại sảnh tầng 1 không bật đèn, chỉ có ánh đèn tường mờ nhạt ảm đạm chiếu lên bể cá bằng thuỷ tinh, trong trẻo nhưng lạnh lùng, bể cá là do khi nàng tặng anh 2 con cá cảnh nhiệt đới kia, anh cho người thiết kế, bể cá khảm vào tường nổi bật trên nền cây cối xanh mướt ngoài cửa sổ, tạo cảm giác thật thoải mái. Chỉ có điều lúc này hai con cá kia lặng im không tiếng động, bể cá to như vậy có cảm giác thật lạnh lùng.
“Anh ấy ở trên lầu ạ?” Nàng kéo hồi suy nghĩ, hỏi quản gia đang dẫn nàng vào.
Anh kinh ngạc dừng lại, trong không gian yên tĩnh chỉ nghe được tiếng hít thở của chính mình, thấy trái tim như bị người ta gắt gao nắm lấy vô cùng khó chịu, thân thể căng thẳng tựa hồ đã chịu đựng đến cực hạn, lại dần dần yếu đuối, nhẹ nhàng nở nụ cười, giọng nói đầy ý tứ hàm xúc châm chọc mỉa mai, “Em cũng chờ đợi để chê cười anh sao?” Giọng nói mang theo ý cười nhưng chính anh cũng hiểu được thật là khó chịu, có lẽ đã thật là say mới có thể nói ra những lời hồ ngôn loạn ngữ không hề phòng bị như vậy.
“Anh có em mà!” Nàng thừa dịp anh ngây người một tay ôm lấy thắt lưng của anh, một tay vứt bỏ cây gậy trong tay anh, cây gậy rơi xuống sàn phát ra âm thanh thanh thuý “ba” một tiếng, anh chỉ có thể vịn vào vai nàng để giữ cân bằng, thân thể cứng ngắc, “Tin tưởng em…” Thanh âm của nàng mềm nhẹ quanh quẩn bên tai, khẽ trấn an anh.
Nàng đặt chân phải vô lực của anh lên trên chân trái của mình, “Trước tiên phải nói rõ, em chỉ nhảy được theo bước của nam, anh đừng có chê cười a!” Nàng vừa nói đùa vừa nhấc chân bắt đầu bước, chỉ đơn giản là bước