The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1907 lượt.

ủa ông ấy, mời anh nhanh chóng đến lĩnh về…”
“Vâng, xin cảm ơn.” Anh công thức hoá lên tiếng trả lời, giọng lạnh như nước. Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, từng bông tuyết xoay tròn rơi xuống, đậu lên cửa sổ, bạch ngọc lan vẫn như trước, lại sớm không thể chống đỡ.
*****
“Ai da, không được rồi. Hôm nay sao lại oi bức như vậy chứ? Đã sang đông rồi mà, thời tiết ở Thượng Hải đúng là kỳ quái nha!” Tiểu thư Jenny nhỏ nhắn xinh đẹp vừa ngồi vào chỗ làm việc đã nhanh chóng cởi bớt áo khoác.
“Nghe nói hai ngày nữa nhiệt độ sẽ xuống thấp, thời tiết mấy ngày nay quả thật khó chịu.” Dung Ý hôm nay cũng chỉ mặc bộ đồ mỏng, thoạt nhìn có cảm giác như “Mùa đông đã xa”.
“Mình thấy nhóm ta mới là nhiệt độ xuống thấp ấy, cuối tuần đang vui vẻ lại phải trờ về gấp để khai OT…” Vừa nói thầm vừa nhấn nút khởi động máy tính, đầu hướng về phía văn phòng của lãnh đạo trực tiếp, “Đi theo vị cuồng công việc kia, chắc chắn sẽ giành nhiều vinh quang.” Jenny mới có mối tình mới mẻ với một vị soái ca ngoại quốc, tự nhiên hận một ngày không có 25 giờ hoặc hơn nữa để có thể ở bên nhau.
Dung Ý cũng chỉ cười cười, bí quyết đầu tiên khi làm việc là đừng dễ dàng tham gia bình luận bất kỳ người nào từ đầu đến chân. Bất quá ấn tượng của nàng với Vincent cũng không tệ, người này có bốc đồng, có dã tâm, trong thời gian tới nhất định sẽ chiếm vị trí quan trọng ở CCN. Khắp các chi nhánh ở Trung Quốc này không có nhóm nào giống như nhóm của Dung Ý, đồng thời triển khai vài hạng mục cùng một lúc, mọi người trong công ty đều nói Vincent là cỗ máy giết người. Đi theo người như vậy, nàng không sợ gì ngoài việc không thể theo kịp tốc độ của anh ta. Mở máy tính lên, hít sâu một hơi, bắt đầu chiến đấu.
Nhìn qua vách tường trong suốt xuống phố xá buổi trưa, bầu trời nhiều mây, trầm ám. Vincent rời mắt khỏi màn hình máy tính, xoay người chợt thấy bả vai cứng ngắc. Lại nhìn qua cửa phòng ra khu vực văn phòng quan sát các đồng sự đang lướt tay trên bàn phím, ánh mắt dừng lại ở cốc nước thật to trên mặt bàn Dung Ý, nhịn không được nở nụ cười.
Hôm đó ở phòng trà anh nghe thấy Serena cùng nàng nói chuyện phiếm với nhau, hỏi nàng mua cái cốc này ở đâu, lúc sáng có người đi qua nhìn thấy hết lời trầm trầm trồ, nói rằng nó gây ấn tượng mạnh với anh ta. Dung Ý nghe xong đứng lăng lăng một hồi lâu, sau đó úp mặt xuống bàn cười rung cả 2 vai, “Cái cốc của mình hôm kia không cẩn thận làm vỡ, cái này là quà khuyến mại khi mình mua kem đánh răng ở siêu thị mà…” Phía sau nàng, ánh nắng phản chiếu trên nền đá cẩm thạch đen bóng lấp lánh như những viên kim cương nhỏ, anh vẫn nhớ thật rõ khi nàng cười hai má ửng hồng lên.
Kỳ thật lúc trước khi phòng nhân sự chuyển nàng đến nhóm của anh, anh rất không hài lòng. Nàng chưa hề có kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực này, lại đã bao năm làm việc ở bộ phận kinh doanh, chắc chắn là sẽ có đủ loại thói quen của công việc cũ, dù là ai làm nhóm trưởng cũng không chịu nổi. Nhưng có mấy lần buổi tối anh từ máy bay xuống chạy về văn phòng lại thấy chỗ làm việc của nàng vẫn sáng đèn, không nhịn được kinh ngạc cùng tò mò. Cứ nghĩ nàng giống như những nhân viên tiếp thị bình thường vô cùng bốc đồng hay thái độ nhún nhường cũng không đúng, trong các buổi họp khi có ý kiến, nàng phát biểu, giải thích luôn luôn nghiêm túc, lý luận rõ ràng. Bĩu môi, ít nhất hiện tại anh cũng không hối hận khi bị Wilson của phòng nhân sự thuyết phục thu nhận nàng.
Xoa xoa huyệt thái dương, tiếp tục vùi đầu vào công việc, nhưng chưa được bao lâu đã có người gõ cửa. Không ngẩng đầu nói câu, “Come in (Mời vào).” Ánh mắt thoáng nhìn, không ngờ là nàng, thực bình tĩnh nói là ở nhà có việc muốn xin nghỉ phép.
“Có chuyện gì vậy?” Ánh mắt không chút biểu tình, hiện giờ hạng mục đang làm rất gấp, nhóm bọn họ làm việc liên tục còn không kịp, giờ lại thiếu mất một người chắc không thể nào hoàn thành đúng thời hạn.
“Người nhà tôi bị bệnh, tôi về thăm một chút, đến thứ 2 sẽ quay lại.” Nàng trên mặt tuy rằng không thể hiện rõ nhưng giọng nói đã lộ ra lo lắng. Vừa nhận được điện thoại nói bác ở Hán Lý bị ngất, dượng lại đi Quảng Châu ký kết đơn hàng không thể về luôn, Mỹ Mỹ lại đi học ở tận Bắc Kinh. Bác vốn bị huyết áp thấp, gần đây gia đình lại có nhiều việc nên không chú ý đến thân thể, giờ té xỉu như vậy không biết là nặng hay nhẹ, bên cạnh lại không có ai chăm sóc nên nàng phải vội vã trở về.
“Bây giờ cô về nhà lấy đồ à?” Anh vẫn không ngẩng đầu, lực chú ý vẫn tập trung vào màn hình máy tính.
Anh chưa nói là đồng ý hay không, thình lình hỏi một câu như vậy làm Dung Ý giật mình không kịp phản ứng, “Không, tôi đến thẳng sân bay luôn.” Làm gì còn thời gian về nhà thu thập đồ đạc nữa.
Anh nhanh chóng đóng máy tính, cầm lấy áo khoác đang vắt trên lưng ghế đi ra ngoài, nhìn thoáng qua Dung Ý còn đứng yên tại chỗ nói, “Để tôi đưa cô đi!”
Ngoài cửa sổ, từng hàng xe lần lượt lướt qua, xe của anh là xe mới, BMW, SUV dùng ở thành thị rất phù hợp, hơn nữa người như anh dùng lại càng thích hợp với phong cách truyền thống của hãng xe Đức này,